PDA

View Full Version : Tâm sự của một cậu con trai



neverland87
19-07-2007, 06:21 PM
Có những điều mà khi đã “không thể làm lại” chúng ta mới vò đầu bứt tai: “Biết thế thì...”. Như đúc kết sau đây là một ví dụ rất thường gặp từ trước đến nay và có lẽ cả về sau này vẫn thấy.
Lúc 5 tuổi: - Bố tôi rất vĩ đại, người biết hết mọi chuyện.
Lúc 15 tuổi: - Hình như đôi lúc bố tôi cũng có sai lầm.
Lúc con trai 20 tuổi: - Những suy nghĩ của bố tôi đã lỗi thời rồi, cụ lạc hậu quá.
Lúc con trai 30 tuổi: - Nếu bố tôi thông minh, tháo vát như tôi, ông đã trở thành triệu phú.
Lúc con trai 40 tuổi: - Không hiểu tôi có thể bàn bạc với bố tôi việc này không?
Lúc con trai 50 tuổi: - Tiếc rằng bố tôi đã mất. Thành thật mà nói ông có những suy nghĩ và nhận xét cũng có lý đấy.
Lúc con trai 60 tuổi: - Người bố đáng kính của tôi. Bố hiểu được mọi điều. Chỉ tiếc rằng khi con hiểu được bố thì đã muộn rồi!

hailoc12
19-07-2007, 08:57 PM
Chết rồi hình như em đang ở giai đoạn hai và sắp sửa giai đoạn 3.


Lúc 15 tuổi: - Hình như đôi lúc bố tôi cũng có sai lầm.
Lúc con trai 20 tuổi: - Những suy nghĩ của bố tôi đã lỗi thời rồi, cụ lạc hậu quá.

kidkid
20-07-2007, 05:38 PM
Chậc . Tớ thì đang ở giai đoạn 5 đang qua giai đoạn 6

tienlbhoc
20-07-2007, 05:43 PM
Giai đoạn sáu ư, xin chia buồn với kid bố kid mới mất à, toàn thể cộng đồng c việt rất cảm thông với kid

birthis
21-08-2011, 06:14 PM
Có những điều mà khi đã “không thể làm lại” chúng ta mới vò đầu bứt tai: “Biết thế thì...”. Như đúc kết sau đây là một ví dụ rất thường gặp từ trước đến nay và có lẽ cả về sau này vẫn thấy.
Lúc 5 tuổi: - Bố tôi rất vĩ đại, người biết hết mọi chuyện.
Lúc 15 tuổi: - Hình như đôi lúc bố tôi cũng có sai lầm.
Lúc con trai 20 tuổi: - Những suy nghĩ của bố tôi đã lỗi thời rồi, cụ lạc hậu quá.
Lúc con trai 30 tuổi: - Nếu bố tôi thông minh, tháo vát như tôi, ông đã trở thành triệu phú.
Lúc con trai 40 tuổi: - Không hiểu tôi có thể bàn bạc với bố tôi việc này không?
Lúc con trai 50 tuổi: - Tiếc rằng bố tôi đã mất. Thành thật mà nói ông có những suy nghĩ và nhận xét cũng có lý đấy.
Lúc con trai 60 tuổi: - Người bố đáng kính của tôi. Bố hiểu được mọi điều. Chỉ tiếc rằng khi con hiểu được bố thì đã muộn rồi!

Với em thì bố không phải lúc nào cũng đúng nhưng là người bố đáng kính. Thế nên rơi vào trường hợp 20,30,40,50 là không thể xảy ra.[:-X)
Bố và mẹ bất kỳ lúc nào cũng là người tuyệt vời.:(|

beautifulsoul84hung
21-08-2011, 08:30 PM
Với em thì bố không phải lúc nào cũng đúng nhưng là người bố đáng kính. Thế nên rơi vào trường hợp 20,30,40,50 là không thể xảy ra.[:-X)
Bố và mẹ bất kỳ lúc nào cũng là người tuyệt vời.:(|

Vote cho bác một phiếu. Mình cũng hiếm khi làm trái lời bố mặc dầu rất nhiều khi muốn mình tự quyết :D

Quangvnu
07-03-2012, 11:40 AM
Có những điều mà khi đã “không thể làm lại” chúng ta mới vò đầu bứt tai: “Biết thế thì...”. Như đúc kết sau đây là một ví dụ rất thường gặp từ trước đến nay và có lẽ cả về sau này vẫn thấy.
Lúc 5 tuổi: - Bố tôi rất vĩ đại, người biết hết mọi chuyện.
Lúc 15 tuổi: - Hình như đôi lúc bố tôi cũng có sai lầm.
Lúc con trai 20 tuổi: - Những suy nghĩ của bố tôi đã lỗi thời rồi, cụ lạc hậu quá.
Lúc con trai 30 tuổi: - Nếu bố tôi thông minh, tháo vát như tôi, ông đã trở thành triệu phú.
Lúc con trai 40 tuổi: - Không hiểu tôi có thể bàn bạc với bố tôi việc này không?
Lúc con trai 50 tuổi: - Tiếc rằng bố tôi đã mất. Thành thật mà nói ông có những suy nghĩ và nhận xét cũng có lý đấy.
Lúc con trai 60 tuổi: - Người bố đáng kính của tôi. Bố hiểu được mọi điều. Chỉ tiếc rằng khi con hiểu được bố thì đã muộn rồi!
Thank bạn nhé, rất xúc động