PDA

View Full Version : Một mẩu truyện rất hay về hack and *****!



johan_tran
12-12-2007, 09:12 PM
Thần thoại Underground
Tác Giả : HTS
Câu truyện được viết dưới góc nhìn của một người học *****- chuyện vui thui.
(Những ai chơi WarCraft3 hay coi Lord of The Ring đọc sẽ thấy thú hơn)

Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi ( khoảng 30 năm về trước), đó là cái thời mà những lập trình viên còn là những thiên thần thánh thiện. Những Soft mà họ viết ra đều cho mọi người dùng thỏa mái mà ko lấy một xu. Đó là thời ký tuyệt đẹp của con người. Những soft đó là những cỗ máy tuyệt vời, nó giúp mọi người làm việc thật nhanh chóng và hiệu quả.

Mọi việc cứ thế thật êm đềm, cho đến một ngày kia…

Bin Ghết ( Bill Gates) là một trong những lập trình viên đó. Ghết là một anh chàng thông minh và khôn ngoan. Bằng miệng lưỡi dẻo quẹo của mình hắn thuyết phục các thiên thần khác rằng SoftWare không thể cho không mãi được. Đó là sản phẩm trí tuệ và phải đem bán. Trước những lợi lộc mà Ghết vẽ ra đã có nhiều Lập trình viên nghe theo. Thế là Ghết thành lập cho mình một đế chế riêng. Hắn nắm trong tay nhữn lập trình viên giỏi nhất. Bằng miệng lưỡi của mình, hấn thu thập ngày càng nhiều lập trình viên hơn nữa. Đế chế của hắn ngày càng mạnh dần và bàng trướng khắp thế giới. Cho tới năm 95, bằng một Soft tên: Windows95 hắn đã trở thành đế vương thống trị thế giới. Ghết đã mất chất, hắn đã trở thành vua quỷ ( Orc King) và các thiên thần ngày xưa đã trở thành Orcs hết lượt . Không chỉ có Ghết. Một vài lập trình viên khác cũng mở công ty, thành lập đế chế riêng. Nhưng chúng cũng như Ghết -đều bán Soft rất đắt. Cuối thập kỷ 90, Internet phát triển tạo điều kiện cho bọn Orcs đánh chiếm khắp nơi trên thế giới. Chúng dụ dỗ mọi người bỏ tiền ra mua nhưng cỗ máy mà đôi khi chính bọn chúng cũng ko giàm xài ( lởm).

Cuộc sống của Ghết vui sướng, giàu có bao nhiêu thì loài người ( human) lại càng đau khổ biết bao. Có rất nhiều dân nghèo ham học sau khi mua PC thì hết tiền mua Soft. Nhưng dù có năn nỉ bao nhiêu chũng cũng ko cho free. Họ đànhtừ bỏ giấc mơ học tập của mình. Cuộc sống thật vất vả. Thời kỳ đẹp đẽ trước kia gần như đã biến mất…..

Nhưng thật may mắn cho loài người, không phải mọi thiên thần đều biến thành Orc. Vẫn còn sót lại vài trái tim thánh thiện. Họ vẫn viết Soft cho mọi người dùng miễn phí. Nhưng những người này quá ít. Họ không thể đấu lại với bọn Orc đông hơn rất nhiều. Trong những thiên thần viên sót lại này có rất nhiều người vô cùng bất bình với bon Orcs. Họ đã luyện tập ngày đêm. Nghĩ ra rất nhiều chiêu thức, môn phái khác nhau để chống lại bọn Orcs. Sau này các chiêu thức đều quy ra 2 môn phái chính: Hack và *****.

Người đứng đầu môn phái Hack là một anh chàng Elf đẹp trai tên: Rô Bin Hít ( anh em xa với Rô Bin Hút). Với thân hình nhanh nhẹn, Elf đã thâm nhập vào rất nhiều tường thành ( Server) kiên cố của bọn Orcs. Anh moi ra rất nhiều xê-xê ( cc) chia cho dân nghèo. Bọn Orcs điên cuồng tìm anh để trả thù nhưng vô ích bởi với đường truyền 5GB/s anh đã biến mất và xóa sạch dấu vết trước khi bọn chúng kịp nhận ra. Orcs tức tối gia công, kiên cố lại những Server của mình để phòng chống. Nhưng cũng vô ích. Với các tuyệt chiêu: Ét quy eo in dếch sừn, đì đốt thần công, lô chai đại bác,… mọi thành lũy đều bị đánh sập không thương tiếc ( chỉ khi nào ko moi được thì đạp đổ cho bõ tức)….

Bang chủ môn phái ***** là một anh chàng Dwarf không rõ danh tính. Tuy thân hình nhỏ bé nhưng anh chàng này rát dũng mãnh. Nghề của anh chàng này là rèn ra những chiếc khóa để điều khiển những cỗ máy mà bọn Orcs tạo ra ( bình thường muốn có chìa xịn là phải mua). Với công lực thâm sâu, mọi ổ khóa, mọi sự mã hóa khó khăn nhất đều bị anh chàng này đập tan. Nhiều lúc để thể hiện đẳng cấp cao, anh chàng này còn rèn ra những chiếc chìa khóa vạn năng để mở mọi chiếc máy cùng loại. Các chiêu thức của anh chàng này ít được đặt tên, nhưng cũng có thể kể đến vài chiêu: Sê Ri Sờ níp phing, Ki Gen đại pháp, Pát chinh thần chưởng,….

Tiếng lành đồn xa, môn đệ của 2 anh chàng ngày một đông. Cuộc sống của dân chúng lại ngày một tươi sáng. Ghết trước đây lợi lộc bao nhiều, thì giờ thiệt hại bấy nhiêu. Bọn Orcs vô cùng điên loạn. Mọi thành trì, mọi ổ khóa dù chúng có thiết kế ra sao thì cũng bị đập nát. Điên tiết, chúng viện đến một cái cớ là luật pháp để trừng trị những ai chống lại chúng. Nhưng “cái gì mà chẳng có bugs “( Rô Bin Hít đã nói như vậy) , luật pháp vẫn bịn 2 anh chàng khôn ngoan lách bỏ.

Và thế là cuộc chiến giữa Elfs ,Dwarfs với Orcs vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay…….

iamvtn
31-12-2007, 07:14 PM
Hi hi hay quá :D

HTS
31-12-2007, 08:41 PM
Không cần ai hỏi, ko cần ai mời, tác giả tự vào cho mọi người xem mặt nè :D

iamvtn
31-12-2007, 10:13 PM
Không cần ai hỏi, ko cần ai mời, tác giả tự vào cho mọi người xem mặt nè :D
Không nghờ bác văn hay chữ tốt thế :D

vtien_uit
07-01-2008, 07:50 AM
Không cần ai hỏi, ko cần ai mời, tác giả tự vào cho mọi người xem mặt nè
Có thật không đấy bác ?

moth
07-01-2008, 10:19 AM
chà.Truyện của ku HTS nhìu người đọc nhỉ :D
PS:có phần 2 rồi mí lão ai đọc thì wa blog HTS mà đọc

iamvtn
07-01-2008, 11:04 PM
Thần thoại Underground-2
Tác Giả : HTS

Lâu lắm rồi mới có hứng viết tiếp. Chủ để của phần 2 hơi nhạy cảm nên đã bỏ và chuyển qua chủ đề mới. Ai chưa đoc thì đọc phần 1 ở đây nhé. Ai thích làm hacker hay *****er thì thử đọc bài này xem.


…Đã một thời gian dài trôi qua kể từ ngày đế chế của Ghết thành lập. Câu chuyện về cuộc chiến của Ghết và những con người dũng cảm được truyền miệng rỗng rãi khắp nơi. Quân đội của Ghết cũng đã mở rộng tới những nơi xa xôi nhất của xứ sở ấy. Ghết thành lập trường học để đào tạo chiến binh cho mình. Ghết thuyết phục mọi người rằng: Công ghệ của Ghết là sản phẩm tuyệt vời của trí tuệ và chỉ ở Vương Quốc của Ghết thì trí tuệ mới được đánh giá đúng.

Ở một vùng đất xa xôi nọ, có một cậu bé nên Nabitô . Từ nhỏ cậu đã mơ ước lớn lên sẽ làm một chiến binh dũng cảm nên khi thấy trường của Ghết mở cậu bèn đăng ký học. Phải nói rằng Nabitô rất vui. Mặc dù để cho cậu được đi học gia đình của cậu đã phải cố gắng rất nhiều.…

Cho đến một ngày, cậu bé nghe tin bọn giặc cướp đã về gần tới làng của mình. Cậu lo cho gia đình mình lắm. Mặc cho kỷ luật ở trường rất nghiêm, cậu đã lợi dụng khi màn đêm buông xuống để trốn về. Cậu chạy như bay, chạy không ngừng nghỉ. Bóng cậu bé lướt đi loáng loáng trong ánh trăng mờ mờ bỏ lại sau lưng trường học của Ghết- hay nói đúng hơn- trông nó giống một cái đầu quái vật bị chặt đứt đang gầm gừ gọi với theo.

Nabitô chạy tới sáng thì về tới làng của mình. Nhưng mọi thứ không như cậu tưởng tượng. Ngôi làng của cậu vẫn bình yên và…Ồ, hình như mọi thứ cũng có thay đổi chút ít. Chiếc cối xay gió đầu làng đã được sửa xong, chiếc máy kéo hết hạn dùng thử của ông Grenache đã chạy ngon lành … và khi lại gần làng thì…còn hơn thế nữa: hầu như nhà nào cũng đã có vài món hàng hiệu sang trọng trong nhà. Cậu bé suýt nữa thì không nhận ra cả ngôi nhà của mình nữa…

Vốn là một cậu bé sáng dạ, Nabitô chẳng mất nhiều thời gian để nhận ra đâu mới là bọn cướp thật sự.

Sáng hôm sau, cậu bé chào bố mẹ để tiếp tục đi học. Nhưng cậu bé đã không làm thế. Cậu tiến vào rừng sâu, nơi mà -theo những gì cậu được dạy – là chốn ẩn náu của bọn giặc cướp. Đó là khu rừng Intenet. Nơi mà người đi vào thì nhiều nhưng chẳng mấy ai còn nguyên vẹn trở ra cả. Nabitô chẳng chút lo lắng tiến vào, đường đi cậu đã hỏi ông Google- một bậc cao niên trong làng- và đã có tấm bản đồ. Mọi việc bây giờ chỉ là đi theo đường đã vẽ mà thôi.

Càng vào sâu, ánh sáng càng heo hắt…yếu dần..rồi tắt hẳn. Nhưng Nabitô vẫn bước đi, cậu tin vào những gì mình đã chọn. Và rồi bắt đầu xuất hiện những tiếng động và ánh sáng…to dần , rõ dần…Nabitô đã thấy tiếng động rất to rồi. Cậu đang đến đích. Bước chân cậu nhanh hơn, ánh mắt sáng hơn, hơi thở dồn dập…Cậu lao đi thật nhanh về phía ánh sáng trước mặt.


Nabitô đã bị bất ngờ trước những gì mình nhìn thấy. Hóa ra phía sau khu rừng Internet âm u lãnh lẽo là một nơi đẹp như thế này ư? Cậu tự nhủ đây chính là phần thưởng cho ai dám chấp nhận thử thách. Cậu bé dần tiến sâu hơn vào thành phố ngầm này và nhận ra rằng phía sau rừng Internet là một thành phố đông đúc và tấp nập không kém trường học của Ghết.

Cậu bắt gặp những tên trộm…Ồ không phải, trông họ chẳng giống những tên trộm tí nảo cả! Câu bé tự nhủ. Ồ, hãy nhìn họ luyện tập kìa, thanh kiếm trong tay họ được sử dụng thật điêu luyện. Và cả góc kia nữa kìa, một cỗ máy khổng lồ vừa được unlock hết các chức năng. Thật tài tình. Không khí ở đây thật sôi nổi, mọi người nói chuyện với nhau như anh em vậy. Cậu bé nhanh chóng bắt chuyện được với mấy người bạn mới rất vui tính. Cậu được nghe họ kể về thành phố này. Nó không của riêng ai cả, mọi người ở đây vì cùng có chung một mục đích. Mọi người cùng nhau luyện tập, cùng nhau vui chơi như một gia đình vậy. Không có bất cứ sự phân biệt nào cả…Và còn rất rất nhiều điều thú vị mà lần đầu cậu bé được biết.

Nabitô chợt để ý đến một ông cụ già tóc bạc.Ôn cụ đã rất già nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Ông cụ chính là Konmela , ở đây chẳng ai không biết đến ông cụ cả. Ông cụ đã ở đã ở đây rất lâu và kiến thức của ông cũng nhiều như tuổi đời của chính mình vậy. Nabitô tiến lại gần và nói:

- Thưa ông, cháu mới đến đây thôi ạ, cháu rất muốn trở thành một chiến binh thực thụ. Ông có thể chỉ cho cháu biết cháu nên bắt đầu từ đâu và học gì không ạ?

Ông cụ nhìn một lượt từ đầu đến chân cậu bé rồi khẽ nhíu mày:

- Ta nghĩ cháu nên về trường học của mình đi thì hơn

- Không! Cháu không muốn học những kiến thức bẩn thỉu của bọn Ghết nữa, cháu đã quên hết chúng rồi, cháu muốn tự học, tự chiến đấu như mọi người ở đây cơ. – Cậu bé trả lời có phần hơi tức giận.

- Kiến thức bản thân nó không xấu cháu ạ! Quan trọng là người ta sử dụng chúng như thế nào thôi… Thôi được. Nếu cháu muốn tự học…

Ông cụ đưa cho Nabitô một thanh kiếm và nói:

- Cháu biết dùng cái này không?

Nabitô hết rụt rè cầm lấy thanh kiếm và nhìn ông cụ vẻ khó hiểu: Đã vào đến đây rồi mà còn không biết dùng kiếm ư? Nabitô nhận kiếm từ tay ông cụ rồi…XOẸT. Khúc gỗ gần đó bị chẻ làm đôi. Ông cụ mỉm cười:

- Khá lắm, nhưng kẻ thù sẽ không đứng yên cho cháu chém như thế đâu. Động tác của cháu còn thô lắm. Căn bản của cháu vẫn chưa chắc. Hãy đi theo ta, ta sẽ đưa cháu đến nơi luyện tập thích hợp. Nhưng ta nói trước nhé: tự học không dễ chịu lắm đâu.

Cậu bé hớn hở đi theo ông cụ. Họ đến một căn phòng nhỏ. Khi cánh cửa mở ra cậu bé bống sững người lại…..

To be continue... Part 3 comming soon ^^

Blog HTS (http://blog.360.yahoo.com/blog-sv1Tc9kidK_XBwZAZlifuEqPYaYTKEbq4SMM?p=87&n=28500)

langman
22-01-2008, 12:19 PM
hay hay hay quá :))

thế các bạn muốn theo orcs hay cờ rắc hay hack ???

:)) mình muốn theo orcs để được nhận lại cái gì xứng đáng thuộc về mình.

tuy nhiên cũng ko ít hứng thú theo cờ rắc và hack

langman
22-01-2008, 12:23 PM
hót hót hót quá tiếp phần 3 đi :|

Solokop
22-01-2008, 02:13 PM
Tui làm Double-Agent :D

Draver007
21-02-2008, 11:20 AM
hay lắm bro. cố gắng phát huy nhé

luongtuanbn
27-02-2008, 01:50 PM
He! pác là dân chuyên văn hay sao mà viết truyện hấp dẫn vậy ta ^_^:D