Kinh nghiệm 6 :
Khi đi Sapa, bà con phải nhớ đổi thật là nhiều tiền lẻ, càng nhiều càng tốt. Đừng có lười mà cầm toàn tiền chẵn to đẹp đi. Đến đấy bà con sẽ biết, các đồng chí dân tộc toàn mượn cớ không có tiền lẻ trả lại để ngoắc vào cổ dân Kinh chúng mình mấy thứ có cái tên mỹ miều là Thổ cẩm để thay thế tiền lẻ thối lại. Chẳng còn cách nào khác, tiếc tiền, ta lại phải ngậm ngùi nhận. Người Kinh ta gọi cái này là sáng tạo, cao hơn là thông minh, cao hơn tí nữa gọi là thủ đoạn, còn cấp cao hơn cả gọi là… quân lưu manh! Biết thế nhưng “bọn nó” ngoắc cái nào vào cổ ta vẫn phải ngậm ngùi nhận cái đấy, vì tiếc tiền, hức hức…
(Mấy quầy hàng, nhà sách, siêu thị dưới Kinh ở ta cũng hay viện cớ này để thối lại bằng mấy cái kẹo cao su. Không biết ông tổ của mánh khóe này là Kinh hay là dân tộc?!).


Kinh nghiệm 7:
“Đồng tiền đi liền khúc ruột” . Ông bà ta đã dạy rồi. Thế nên bà con cô bác đến Sapa quán triệt tinh thần cảnh giác, “đồ đeo sau lưng là của nó, đồ đeo bên hông là nửa của nó nửa của mình, còn đồ đeo trước mặt mới là của mình”. (Cái này lý thuyết là thế, chứ thực tế có khi đeo trước mặt cũng là của nó nốt. Mở ngoặc cái nữa là “nó” ở đây chỉ dân cướp giật móc túi). Nhìn mặt rõ là dân tộc, cứ ngơ ngơ thế mà chỉ rình sơ hở là thó đồ của người ta. Ghét thế cơ chứ lại! Giả dụ có mất đồ cũng phải ngậm ngùi chịu đựng, nhìn mặt nó kinh lắm. Chẳng may đòi lại nó cú lên nó yểm cho cái bùa về không thuốc chữa thì khốn nạn cái thân. Thôi, của đi thay người, chả dám dây dưa. Dân tộc gì mà sao ăn ở thất đức thế không biết! …

Kinh nghiệm 8:
Sapa có rất là nhiều dân tộc. Nào là Tày, Dao, Mán, Mông… Mỗi một loại dân tộc lại chia làm nhiều loại nhỏ khác nữa. Điển hình là dân tộc Mông. Mông – có rất nhiều loại Mông, mỗi Mông lại có một đặc điểm hình dáng kích cỡ màu sắc khác nhau. Ví dụ như Mông xanh, Mông trắng, Mông đỏ, Mông đen, lại có cả Mông hoa nữa đấy (tức là Mông được vẽ hoa vẽ lá. Loại này quý hiếm, nghe nói đẹp nhắm)… Nói chung rất phong phú đa dạng, Mông nào cũng lạ, Mông nào cũng hay, ngắm mãi không chán… “Mông đen, mông trắng rồi lại vàng mông.

Kinh nghiệm 9:
Ở chợ Sapa, nhiều trẻ con người già nói tiếng Anh như gió dù nói tiếng Kinh chưa sõi. Các bác dân tộc chẳng thiết gì dân Kinh mình, các bác ấy thích làm bạn với Tây hơn, moi tiền của Tây giàu hơn. Lên Sapa mới hiểu, dân ở đây học Vi mô rất là giỏi, áp dụng vào thực tế rất là siêu, bằng chứng là phân biệt giá cấp 3 rất là tài . Cứ quý cô quý cậu, quý ông quý bà nào mà tóc xoăn mũi lõ thì giá hàng khác hẳn. Độ tăng của giá tỉ lệ thuận với độ xoăn độ lõ. Càng xoăn càng lõ thì hét giá càng chóng mặt. Thế nên khuyến cáo các bác, ai mà lỡ dại giống Tây thì khi đi Sapa nhớ mang đồ hóa trang cho giống dân An Nam nhà mình, tóc đen da vàng mũi tẹt cho dễ hoạt động. Viết đến đây chợt nhớ đến ngài Alexandra nhà ta. Mong là Ngài đọc được chú ý này, vì nó hướng đến những đối tượng như Ngài. Em nói thật chứ nhìn tướng Ngài, da nâu, mắt tít, mũi lõ, râu quai nón thế kia là dễ rơi vào tầm ngắm lắm. Ngài đi thì nhớ mang khăn mang nón Ngài ạ, không lại khốn khổ cái túi tiền của vợ Ngài. Ngài cũng cười ít thôi không các em dân tộc yểm bùa bắt về làm trâu làm ngựa thì không ai dám cứu…

Kinh nghiệm 10:
Thêm đặc điểm nữa, Sapa có rất là nhiều cảnh đẹp, đã thế người cũng lại rất là hay . Nhìn yêu ới là yêu, thích ới là thích. Các bà cụ móm mà cười duyên tệ , các em cu thì hay cởi truồng nhưng chụp lên cũng rõ là ảnh nuy nghệ thuật, thấy đẹp lắm chứ không phô tí nào, khí khí… Nhưng bà con cô bác người Kinh chú ý, có chụp ảnh các bà các ông, các anh các chị, các em các ún thì nhớ rình rình núp núp bí mật mà chụp nhá. Công khai giơ máy lên bấm là các đồng chí dân tộc ấy đòi tiền bản quyền đấy . Dân tộc gì dã man, hơi tí là tiền, mất hết cả nét hồn nhiên ngày nào. Làm mình cứ phải giả nai, mặt bơ bơ mà máy lúc nào cũng dứ dứ chỉ chực chộp vội, hí hí…

Kinh nghiệm 11:
Dân Hà Nội đi du lịch, nhất là khu cửa khẩu, thường là mua cho khi nào ví tiền xẹp lép mới thôi, mua đủ thứ, rồi có khi không khuân nổi vẫn cứ mua. Bà con cô bác chú ý, mua gì cũng phải cân nhắc đắn đo, đừng có tiếc rẻ khiêng về rồi mà lại ngồi tiếc tiền. Có mua thì mua được con lợn cắp nách là hay nhất. Nhìn rõ là thích, ăn lại ngon ới là ngon. Em dặn là dặn thế, chứ em cũng mắc bệnh tiếc rẻ, chả bao giờ nhịn được mua sắm, cứ thấy rẻ là tớn lên, quên hết mọi lời răn dạy. Vì thế em nhắn nhủ bà con, nhớ 11 chú ý này của em, bà con cứ đi rồi sẽ biết em nói không quá tí nào, không điêu tí nào. Thật đấy


Keyword : Bếp gas Faber | Bếp gas Rinnai | May loc nuoc