Suy ngẫm trên đường phượt


Nếu bạn gõ câu hỏi: “Phượt là gì?” vào google, bạn sẽ nhận được 362.000 kết quả trong 0.17s

So với Khoảng 10.500.000 kết quả (0,23 giây) cho từ khóa “Ngọc Trinh”, nghe chừng số lượng có vẻ vô cùng khiêm tốn.

Tôi không có ý định đặt “phượt” và “ngọc trinh” cạnh nhau để so sánh, vì thực sự 2 cái này chẳng liên quan đến nhau. Em Ngọc Trinh hẳn cả đời sẽ không biết “phượt?” em ấy chỉ biết ngoan hiền nếu không sẽ bị cáp đất mà ăn (!!!)

Tuy nhiên kết quả của google cũng cho chúng ta thấy một vấn đề, là những hoa hậu chân dài trong mắt google có vẻ dễ giải thích hơn nhiều so với “Phượt”

Tôi cứ nghĩ hẳn bây giờ khi nhắc đến Phượt, hầu như các bạn trẻ 8x, 9x hay các bạn không trẻ nhưng chưa già thế hệ 7x đều không còn gì lạ lẫm. Phượt à, là một bọn thích hành xác, thích tìm về những nơi khỉ ho cò gáy, là bọn nghiện đi và không thể ngồi im một chỗ quá lâu. Vậy mà vẫn không ít lần tôi phải trả lời câu hỏi “Phượt là gì?” của ai đó thực sự không hình dung nổi. Mỗi lần như vậy, tôi chọn đáp án an toàn tránh những thắc mắc tiếp theo với câu trả lời: “À, phượt là một kiểu du lịch bụi tự túc ấy mà!”
Thực sự, đó là một đáp án chính xác ở thời điểm này.
Tôi nhấn mạnh vào cụm từ “thời điểm này”, bởi vì cách đây chục năm, thời kỳ những năm 2001, 2002, khi mạng internet mới vào Việt Nam, lần đầu tiên các thanh niên trẻ được biết thế nào là chat, là diễn đàn, cả một bầu trời mới mở ra trước mắt họ, thì phượt khác xa bây giờ. Nhờ internet, thanh niên ngày ấy bắt đầu tiếp cận được nhiều thông tin hơn về những miền đất mới. Qua các các diễn đàn như ttvnol, tathy , các cao thủ chém gió có cơ hội tìm thấy nhau, rủ rê và kết bạn, những nhóm phượt đầu tiên ra đời.

Ngày đó, chắc chắn chưa một ai hình dung ra cảnh vào các kỳ nghỉ lễ dài ngày như Quốc Khánh 2/9, lễ Độc lập 30/4, đường lên Hà Giang hay Y Tý tràn ngập những đoàn xe máy nối đuôi nhau, trên mỗi xe là một cặp nam nữ, chằng buộc thêm đống đồ lỉnh kỉnh, và điểm khác biệt là hầu như đoàn nào cũng có vài người quàng khăn rằn hay có khi là cả đoàn cùng mặc áo cờ đỏ sao vàng. Đó là những đoàn Phượt ngày nay, rầm rộ, ồn ào và khoa trương.

Tôi có quen biết khá nhiều bạn trẻ, thường tự hào kể rằng họ đã đi đến nơi này, nơi kia, rằng họ chẳng lạ lẫm gì. Nói đến Y Tý, họ kể vanh vách nhà cô Si, cô Mỉ. Nói đến Hà Giang, họ biết tường tận nhà nghỉ này, quán ăn kia ở Mèo Vạc, ở Yên Minh. Họ đi nhiều, biết nhiều lắm, càng những cung đường “khó”, nghĩa là càng offroad, bùn lầy, không có đường đi, phải dùng dây thừng kéo xe, họ càng thích. Nếu không "khó", thì chẳng có gì hấp dẫn cả. Gần đấy nhất, tôi có nhìn thấy một topic tuyển người trên diễn đàn Phuot.vn, một nhóm bạn đi cung Mường Lát , yêu cầu đặt ra cho thành viên nào muốn tham gia là phải có khả năng chạy xe điên cuồng xác định chạy “liên tục và kiệt sức là chuyện thường”. Với các bạn ấy, đó là một cái thú, gọi là “chạy dạt”.

Tất nhiên đã gọi là cái thú thì nó mang đậm tính cá nhân, tôi không muốn và cũng không thể lạm bàn vì tôn trọng các bạn đó, dù chúng tôi chưa một lần biết nhau. Tuy vậy tôi vẫn không thể tránh khỏi sự so sánh ngấm ngầm dấy lên trong lòng mình, giữa cái ngày xưa, và ngày nay.

Ngày xưa, mỗi cuộc đi Phượt là một cuộc “hành xác", bởi vì điều kiện ngày đó còn khó khăn. Có dịp tiếp chuyện một đàn anh, thành viên của một nhóm có thể nói là một trong những người đầu tiên khai phá cung đường lên Y Tý. Tôi đã say sưa nghe anh kể về những nơi anh đã đi qua. Ngày ấy tất cả đều khác bây giờ. Đường đi lại chưa có, cung đường chưa có người đi trước, có những chuyến đường rừng kéo dài cả chục ngày vào những bản làng thâm sâu nhất. Họ đã đi bằng niềm đam mê, bằng sự mạo hiểm và dũng cảm, chứ không phải liều lĩnh. Vô số tình huống có thể xảy ra, vô số kỹ năng sinh tồn phải dùng đến. Từ những việc đơn giản như nhóm lửa để nấu ăn, cho đến việc xác định đường đi nào dẫn đến nơi có người sống trong vố số lối mòn xuất hiện trong rừng. Anh kể cho tôi nghe trong rừng nhiều đường mòn lắm, chia nhánh như xương cá vậy nhưng không phải đường nào cũng dẫn đến đúng nơi mình cần. Có con đường dẫn lên nương, có đường dẫn vào khu khai thác gỗ của lâm tặc, và con đường đúng nhất có khi lại bị che lấp bởi những bụi cây rừng rậm rạp, mà nếu chỉ dựa dẫm vào định vị GPS, bạn sẽ không thể nào tìm ra. Máy móc đôi khi không có tác dụng gì, thay vào đó là kinh nghiệm, khả năng phán đoán chính xác và kĩ năng phân tích logic mới giúp bạn không mất phương hướng trong rừng.

Không chỉ phượt lên những vùng rừng sâu nước độc, những bản làng cách biệt với văn minh hiện đại, anh, và những người như anh còn là thế hệ đầu tiên phượt ra ngoài biên giới tổ quốc. Bài viết chia sẻ cảm xúc và những tấm hình tuyệt vời các anh chị chụp về Tibet huyền thoại, về những đỉnh cao đầytuyết trắng, những thảo nguyên mênh mông bao la lồng lộng đã truyền lửa cho biết bao người, thắp lên khát khao được đi, được trải nghiệm, để thấy cuộc sống thật kỳ diệu.

Ngày nay, mọi thứ đã dễ dàng hơn nhiều, cái sự hành xác của các bạn thực sự không còn là vì khó khăn nữa, mà là vì các bạn “muốn” như thế! Với một số bạn, đó mới thực sự là phượt. Cũng không khác gì cách mà một số người bạn của tôi, mỗi khi nói đến phượt, nhất định là phải đi bằng xe máy. Tôi gọi đùa rằng đó là chủ nghĩa “phi xe máy bất phượt” .

Khái niệm phượt đang dần quen thuộc, nhưng cũng đang dần trôi xa khỏi điểm xuất phát ban đầu.

Hãy hỏi lại những người bạn thích chạy dạt, họ có biết nơi họ đi qua có những dân tộc nào sinh sống? Họ biết gì về những nét văn hóa của miền đất họ đã đi qua?

Tôi thiển nghĩ, trong hành trang của họ sẽ đầy ăm ắp những tấm hình đẹp vô cùng, trong đó người và cảnh hòa quện với nhau, những khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy nhựa sống đứng bên núi sông hùng vĩ, rạng ngời tuổi thanh xuân. Nhưng đằng sau mỗi con đường họ đi qua, không ít lần tôi bắt gặp vô số túi rác để lại bên bờ ruộng bậc thang tuyệt sắc. Họ ồn ào đến một bản làng, ríu rít phân phát kẹo cho bọn trẻ lấm lem lóc nhóc, rồi lại ồn ào đi, sau khi đã tạo dáng và chụp ảnh chán chê, để lại sự ngạc nhiên, tò mò hiếu kỳ trong mắt những chàng trai cô gái dân tộc mới lớn. Có ai dám chắc điều đó là vô hại?

Anh bạn người mà tôi đã tiếp chuyện, kể với tôi trong một giọng nuối tiếc rõ rệt, rằng ngày xưa khi anh lên Y tý, bọn trẻ con mặc quần áo đặc trưng của dân tộc, đội những chiếc mũ tua rua rất đẹp, mà ngày nay không thể nhìn thấy nữa, vì chúng đã mặc quần áo của người Kinh hết rồi. Bản thân tôi đã từng đi phiên chợ Bắc Hà, đã từng ghé thăm một gia đình người Mông trên đỉnh Chế Cu Nha, nhìn cô gái H’Mông má đỏ hây hây, say sưa buôn chuyện qua điện thoại di động với người yêu, và những câu trai mới lớn người Mông hau háu nhìn những chiếc xe cào cào, phiên chợ dường như không còn cái hồn vía của ngày xưa, mà không khỏi chạnh lòng.

Trên ttvnol có lần đã dậy sóng vì một topic có tên: “Dân phượt phải chăng là những kẻ ích kỷ” , trong đó chủ topic có ý trách cứ những kẻ chỉ muốn người dân tộc miền cao cứ giữ nguyên vẻ hoang sơ , nét thuần hậu muôn đời, mà kèm theo đó là cái đói và cái nghèo để họ tha hồ được ngắm nhìn thỏa thích. Không, tôi, và những người bạn như tôi thực không muốn như vậy. Chúng tôi thực lòng muốn đồng bào thoát khỏi cái nghèo khổ đeo bám bao đời, thực lòng muốn các em nhỏ được ấm áp trong mùa đông lạnh, muốn cho cái chữ và ánh sáng văn minh đi đến từng bản làng. Nhưng chúng tôi cũng muốn các cô gái Mông cứ mặc váy hoa xập xòe lấp lánh, các chàng trai Mông biết dùng internet nhưng đêm đêm gọi bạn tình bằng tiếng kèn môi réo rắt hư ảo chứ không phải vác trên vai chiếc cát xét tàu phát những bản nhạc thị trường của những “ngôi sao hàng chợ” người Kinh.

Tôi và những người phượt trẻ, chúng tôi trân trọng thiên nhiên, trân trọng con người nơi chúng tôi đến. Và tôi thực lòng mong muốn các bạn, ở mỗi nơi các bạn đến, hãy cẩn trọng với những gì các bạn làm. Những túi rác nilon kia là hiện hữu của hành vi văn hóa. Cách các bạn nói, cười, xô bồ ồn ào có thể để lại những ấn tượng mới lạ, vô tình khiến cho một thế hệ mới của đồng bào muốn “học” theo các bạn, rồi xa rời truyền thống của cha ông họ bao đời.

Có thể các bạn nói tôi quá nhiều chuyện, nhưng sự xâm thực văn hóa là điều chúng ta không dễ nhận ra ngay, mà lại để lại hậu quả vô cùng. Hãy nhớ lại trào lưu Hàn Quốc, trào lưu Thái Lan, Nhật Bản từ những năm đất nước ta mở cửa, đã để lại một thế hệ chỉ biết chạy theo thần tượng như thế nào.

Và chúng ta, những người phượt trẻ, chúng ta không chỉ đi để cảm nhận, để thấy mình đang sống, để thấy mình đam mê. Chúng ta hãy cẩn trọng với những ảnh hưởng chúng ta mang đến, chính bởi sự yêu quí trân trọng mà ta dành cho những cung đường. Hãy đi chậm và cảm nhận. Bởi vì mỗi chuyến đi không chỉ mang đến cho các bạn cảm giác được đi, được phiêu trên từng khúc cua đoạn đèo hấp dẫn chính bởi sự nguy hiểm. Hãy góp nhặt cho mình cả niềm mến thương với con người và vùng đất bạn đặt chân đến. Tích cóp cho mình những câu chuyện về cuộc sống, về văn hóa đặc trưng của mỗi dân tộc, mà bạn chỉ có thể có được khi thực sự gần gũi, chia sẻ và trân trọng người dân ở đó. Điều đó sẽ khiến cho cuộc sống của chính bạn giàu có, và những chuyến đi mãi mãi không bao giờ phôi pha.

Đi, với người này là đam mê, với người kia là sự giải phóng tinh thần. Các bạn thích chạy dạt, hay thích an nhàn thư thả, thực ra không khác nhau mà cũng không giống nhau. Chúng ta đi để có được những phút giây thoát khỏi nhịp sống hiện đại đều đều, tìm lại chính bản thân mình. Nhưng hi vọng rằng trên con đường tìm niềm vui cho mình, bạn đừng làm mất đi những gì thuộc về Nơi Ấy, nơi bạn đến.
Công ty cổ phần Umove

Địa chỉ: Số 13A Hàng Điếu , Hoàn Kiếm, Hà Nội

Điện thoại: 04 3771 3305/06 (091 534 3383- hot line)

Email: info@umove.com.vn

YM:Umovetravel Sky: umovekd1
balo, ba lo, vali, valy, vali keo, vali keo du lich, vali kéo du lich, tui ngu, túi ngủ, Leu trai, Lều trại, Lều cắm trại, Leu, giay leo nui, giầy leo núi, giay chong nuoc , la ban, ong nhom, phu kien xe dap, quan ao the thao, quan mau kho , quan chong nuoc, balo, balo, leo fansipan, do du lich, ao chong nuoc, ao mau kho, giay di bo,