(BongDa.com.vn) - Trận thắng 7-3 trước Newcastle có lẽ không khiến những người theo dõi Pháo thủ lâu năm phải quá phấn khích, có chăng là cảm giác hả hê vui mừng tồn tại trong 90 phút đó. Những cụm từ “sự trở lại”, “cuộc hồi sinh” đã được nhắc tới không biết bao nhiêu lần nhằm ám chỉ việc Arsenal tìm lại phong thái của đội bóng lớn, nhưng rồi nó cũng chìm vào “cõi mộng mơ” nhiều lần đến nỗi không còn gì bất ngờ nữa. Trận hòa Southampton tiếp tục chỉ ra tình trạng thiếu ổn định ở Emirates, nơi mà những niềm vui giờ đây ít còn đến từ đẳng cấp, mà chỉ từ phong độ mà thôi.


Mới mà không mới

Thật ra không quá tệ khi đội bóng của Giáo sư Wenger đang nằm trong top dự cúp châu Âu và cửa vào top 4 là hoàn toàn sáng sủa. Nhưng nó chỉ tuyệt vời nếu người hâm mộ Arsenal chịu làm quen với việc câu lạc bộ ngang hàng với những Tottenham, Everton, những đội không đủ khả năng cạnh tranh ngôi vô địch, coi việc được ra sân chơi châu lục là mục đích chính và thành công lớn trong từng mùa giải. Với Arsenal, một đội hình bao nhiêu “thần đồng”, bao nhiêu “tài năng trẻ”, tự hào đá đẹp mà chẳng hơn gì những câu lạc bộ loại khá thì thật khó mà vui. Thật khó khi các cổ động viên đã trải qua những thời khắc vinh quang, từng yêu một Arsenal hào hoa, vũ bão, một lối đá bắt mắt khiến người ta nức lòng đem về những chức vô địch thời Henry, và những kỳ vọng lớn lao cho đến thời Cesc Fabregas. Thật khó khi chấp nhận ủng hộ một đội bóng thất thường không còn nằm trong cuộc đua giành ngôi báu như một lẽ tự nhiên từ xưa vẫn thế.


Đội hình Arsenal hiện tại khiến người ta nhớ nhiều đến thời Henry, Fabregas. Ảnh: Getty.
Có những bản hợp đồng, có những cái tên đáng chú ý mới bên cạnh những cái tên đáng chú ý cũ, nhưng Arsenal thường chỉ bổ sung cho đỡ thiếu chứ không phải để tốt hơn lên, và trình độ chung của tập thể nói nhẹ lắm thì vẫn là “dậm chân tại chỗ”. Giroud, Podolski, Cazorla, các anh là những cầu thủ giỏi, databet nhưng hãy nhìn xem Van Persie tỏa sáng thế nào ở M.U, và mùa trước một mình tiền đạo người Hà Lan cũng đã tạo đủ sức ảnh hưởng bằng cả ba cái tên mới gộp lại. Cũng giống như từ sau khi Cesc và Nasri rời khỏi, Emirates chẳng thể tìm ra nhạc trưởng nào bằng được những người xưa. Những hy vọng giành cho Wilshere có lẽ đã cao hơn khả năng thực sự của chàng trai này, anh chưa cho thấy tố chất thủ lĩnh, cầm trịch, tỏ ra non yếu và những động tác mềm dẻo chưa hề đủ để biến anh thành một cầu thủ lớn.

Có những nhân tố mới nhưng không tạo ra một Arsenal mới, Giáo sư phải chăng đang “chạm biên” trong cách làm bóng đá của chính mình? Phải chăng chính ông cũng đã hai lòng với việc đưa đội bóng dự Champions League hàng năm? Với thực lực của Pháo thủ đó không phải kết quả tồi, nhưng nó gần như một sự buông xuôi với những khát khao lớn hơn, những động lực mạnh mẽ hơn tính bằng huy chương, bằng cup. Arsenal cần ngôi sao, cần siêu sao, đó không còn là câu chuyện mới, ấy vậy mà nó vẫn được nhắc lại suốt 7, 8 năm ròng, nhắc lại cho có. Wenger vẫn tin quá vào những cầu thủ của ông, những ngôi sao vừa lóe sáng vẫn thích ra đi tìm con đường ngắn hơn đến danh hiệu, những người mới về vẫn chưa bao giờ lấp nổi những khoảng tối cũ ngày một rộng hơn. Dường như chiếc áo càng mới, những gương mặt càng mới, câu lạc bộ càng lùi sâu vào thực trạng cũ kỹ, chẳng thể tiến lên.

Đi tìm đẳng cấp

Arsenal từng là tình yêu rất chân chính của những fan bóng đá đẹp chân chính, đặc biệt khi Pháo thủ nổi lên lấn át thế lực M.U vốn đã quá thành công ở Ngoại hạng Anh cho đến những năm chuyển giao thế kỷ. fun88 Tình yêu ấy là mê say, là ngưỡng mộ, là cảm phục, và thuần khiết như chính sự cống hiến mà Arsena Wenger đã mang vào thế giới bóng đá. Thứ triết lý của ông là riêng một góc trời, Arsenal của ông là một vẻ đẹp sexy mà không lấp lánh, hiệu quả mà không thực dụng, khó để không yêu.


Hãy tìm lại đẳng cấp Arsenal. Ảnh: Internet.
Nhưng đó là khi huấn luyện viên, cầu thủ và cổ động viên cùng nhìn về một hướng, cùng có chung những mục tiêu. Đó cũng chỉ là khi Arsenal có đủ đẳng cấp về mặt cá nhân để phát huy tối đa phong cách của mình, điều đã không còn thấy từ nhiều năm nay. Có người sẽ vẫn đi bên ủng hộ đội bóng bất kể thế nào, nhưng những người khó tính hơn, bộc trực hơn sẽ khó giữ được sự kiên trì theo dõi khi hết lần này đến lần khác phải thất vọng. Thoáng chốc thăng hoa rồi lại chìm vào tăm tối, có những pha phối hợp xuất thần rồi lại trở về với bộ mặt bế tắc, vô hại, dễ tổn thương. Người ngoài có gọi là ‘những đứa trẻ nhà Wenger” cũng không hề quá, chẳng phải chỉ vì độ tuổi, mà còn vì bản lĩnh, tư tưởng, tinh thần của Arsenal đang không theo kịp thế giới bóng đá nghiệt ngã phát triển từng ngày.

Nói vậy thì biết vậy, không phải như thế thì người hâm mộ sẽ quay lưng, nhưng việc họ kém hào hứng hơn, cảm thấy bị làm đau hay thậm chí bất bình là có lý, có cơ sở, không thể nào tránh được. Nếu Arsenal là Tottenham hay Everton thì đã khác, đẳng cấp chỉ cần đến thế thôi, chỉ cần xếp “cao cao” trên BXH và gây khó cho một vài ông lớn là đủ lắm rồi. Walcott thi thoảng tỏa sáng đấy, nhưng anh không bao giờ thành được Henry, Giroud bắt đầu biết ghi bàn đấy, nhưng anh có là ai khi đặt cạnh Van Persie trước đó, Cazorla quá đơn độc với những nỗ lực dặc biệt của mình, chẳng nên vọng tưởng vào một bước ngoặt khi nó chưa có gì chỉ dẫn, chưa có gì hiện thực.

Phong độ của những trận thắng tưng bừng chính là “đẳng cấp” mà người hâm mộ mong Arsenal sẽ kéo dài như một thói quen. Họ đâu muốn thói quen của các cầu thủ trẻ lại là coi Emirates như mảnh đất trú chân tạo “độ bóng”, rồi bay xa tìm danh hiệu ở những miền đất mới với những lộ trình sáng tươi hơn. Mong rằng tất cả các cầu thủ vẫn giữ được lòng tin vào thứ bóng đá mình đang chơi, Giáo sư sẽ tìm ra được những khiếm khuyết để tu bổ đội hình trước khi có thêm nhiều “mảnh vỡ”, và mong cho những ai yêu Arsenal sẽ yêu thật nhiều thuận theo thời đại mới, khi đội bóng lúc này vẫn lắm khó khăn. Danh hiệu, hãy tạm quên, đội bóng cần tìm lại chính mình trước khi tìm những chiếc cup, cái họ cần là đẳng cấp Arsenal.