Ông Táo và... sự thật
Chiều 23 Tết, trước khi lên chầu trời, Táo ông nhìn cá chép bơi đớp nước trong chậu, đoạn liếc xéo vợ một cái rồi lẩm bẩm: “Nhìn cá chép mình cảm thấy dễ chịu vì ít ra cũng còn có ai đó mở miệng ra mà không nói: Có lương chưa đấy?!”
Danh tính của ông Táo lên chầu trời
Cũng theo kết quả nghiên cứu và chứng minh trên, ta dễ dàng suy ra được ông Táo cưỡi cá chép lên chầu trời chính là ông Táo… “khỏe”. Bởi ông Táo “yếu” mà lên thiên đình thì có lẽ Táo bà đã không bắt cưỡi cá chép. Vậy tại sao ông Táo “khỏe” phải lên thiên đình mà không ở nhà phục vụ bà xã? Lý do rất đơn giản: Tết mà lị! (Đầu năm người ta kiêng!)
Lời bình: Phục vụ bả cả năm, mấy ngày Tết cho người ta nghỉ chút xíu phục hồi sức khỏe chớ!
*
* *
Tại sao mới 22 Tết ông Táo đã cuống quýt muốn về trời?
Từ mờ sáng 22 Tết đã thấy ông Táo sửa soạn hành lý, khăn gói quả mướp chuẩn bị lên chầu Trời, Táo bà ngạc nhiên và thắc mắc thì ông Táo mặt bí rị lầu bầu đáp: “Tôi không có thời gian trả lời ba cái câu hỏi lắng nhắng của bà. Bà không thấy là năm nay dưới hạ giới này có quá nhiều sự kiện à? Nào là nạn hồng thủy, triều cường, sữa nhiễm melamine, kẹo bột đá, xăng tăng giá, khủng hoảng kinh tế… Bao nhiêu là việc cần tấu, nếu cứ chiều 23 mới lên trời thì mùng 1 Tết tôi mới được về à? Rồi thì cuối năm tắc đường, tắc… cá nữa chứ. Thêm nữa việc này quan trọng nhất, thằng Táo quý tử con bà sáng nay đã nghịch dại châm lửa đốt hết áo mũ giầy cá của tôi, nếu tôi không “thăng” sớm thì đi bằng cái… giề… ề… ề!”
*
* *
Bà Táo giận chồng
23 Tết khi về trời báo cáo tổng kết, ông Táo vội quá không kịp chào bà xã. Chiều 30, không thấy bà Táo ở nhà làm cỗ bàn, hóa vàng, đốt cá chép để đón mình về hoặc gọi điện gì ráo. Ở trên thiên đình Táo ông sốt ruột lắm đành nhờ xe mây của Thiên Lôi tự về.
Đến nhà, Táo ông thấy mẩu giấy: “Bữa tất niên ở trong cuốn dạy nấu ăn trang 107, còn nguyên liệu chế biến để trên nhà ngoại. Xem ông có mài sớ ra mà ăn được không?!”
Lời bình: Quả là phụ nữ luôn là phụ nữ!
*
* *
Cá chép gắn xi nhan
Năm nay để tăng tính hiện đại, cá chép giấy hàng mã cho ông Táo lên trời được “độ” lại bằng việc gắn thêm xi nhan. Ông Táo khoái lắm, bật xi nhan thử rồi gọi Táo bà: “Ra sau… cá xem hộ tôi đèn có hoạt động không?”. Táo bà vòng ra sau, chăm chú quan sát rồi báo cáo:
“Nó có hoạt động. Ôi! Lại thôi rồi. A! Lại có. Ối! lại mất rồi”.