Bệnh tiểu đường là một yếu tố nguy cơ chính gây ra bệnh tim và đột quỵ. Điều này có nghĩa là nó cũng nghiêm trọng như việc hút thuốc lá, cholesterol trong máu cao, huyết áp ao, ít vận động hoặc béo phì.
Nếu quý vị bị tiểu đường, thì điều quan trọng là quý vị phải khám bệnh thường xuyên. Hãy liên hệ chặt chẽ với nhà cung cấp dịch vụ y tế của quý vị để kiểm soát bệnh tiểu đường và giảm các yếu tố nguy cơ khác như:
Kiểm soát cân nặng, huyết áp và mức cholesterol trong máu bằng một chế độ ăn có lợi cho tim với ít chất béo bão hòa, chất béo chuyển dạng, cholesterol, muối (natri) và đường bổ sung thêm.
Hãy năng hoạt động thể chất. Hãy đặt mục tiêu mỗi tuần tập aerobic trong ít nhất 150 phút (2 giờ 30 phút) với cường độ trung bình, hoặc trong 75 phút (1 giờ 15 phút) với cường độ cao.
Nếu quý vị uống rượu bia, đừng uống quá một suất mỗi ngày đối với phụ nữ, hoặc hai suất mỗi ngày đối với nam giới.
Giảm huyết áp, nếu huyết áp của quý vị quá cao. Những người bị bệnh tiểu đường nên duy trì huyết áp thấp hơn 130/80 mm Hg.
Đừng hút thuốc, và tránh hít phải khỏi thuốc thụ động.
Nếu quý vị dùng thuốc, hãy dùng chính xác theo chỉ dẫn. Nếu quý vị có thắc mắc về liều dùng hoặc tác dụng phụ của thuốc, hãy hỏi bác sĩ hoặc dược sĩ của quý vị.
Bệnh suy thận là một căn bịnh thông thường ảnh hưởng tới rất nhiều người trên thế giới. Ở nước Mỹ, tỉ số những bệnh nhân bị hư thận mỗi ngày một gia tăng. Theo thống kê, hiện nay có khoảng 20 triệu người trên nước Mỹ bị bệnh suy thận. Trong năm 2001, tổng số tiền chương trình Medicare chi tiêu cho những bệnh nhân bị hư thận là gần 23 tỉ Mỹ kim. Ðến năm 2010, con số này sẽ lên tới 28 tỉ Mỹ kim. Ngoài sự tốn kém về phương diện kinh tế, những người bệnh suy thận thường bị suy kém về sức khỏe vì dễ mắc phải các bệnh khác. Chẳng hạn như các bệnh về tim mạch như tai biến mạch máu não và nhồi máu cơ tim. Cho nên, theo tỉ lệ trung bình thì họ chết sớm hơn những người không có bệnh thận. Vì vậy, nhiều tổ chức và hội đoàn y khoa Hoa Kỳ như National Kidney Foundation đang có những phong trào nhằm truy tìm và ngăn chặn căn bệnh suy thận và hư thận qua những chương trình giáo dục phổ thông.
Bệnh trĩ là bệnh do sự căng dãn quá mức tại các tĩnh mạch ở trực tràng – hậu môn gây viêm sưng hoặc xuất huyết. Bệnh trĩ thường xảy ra ở người bị táo bón kinh niên, công việc ít đi lại, ở phụ nữ mang thai. Người mắc bệnh trĩ mới đầu chỉ có cảm giác ngứa rát đôi chút, lâu dần sẽ đi ngoài ra máu và đau rát nhiều hơn. Bệnh trĩ ngoại thường sớm được phát hiện và điều trị nhanh hơn, do người bệnh có thể sờ thấy khi trĩ ở mức độ nhẹ. Với bệnh trĩ nội, thường người bệnh chỉ nhận biết được khi bệnh đã ở giai đoạn nặng, búi trĩ sa hẳn bên ngoài hậu môn hoặc bị tổn thương dẫn đến xuất huyết nặng, viêm sưng, nhiễm trùng búi trĩ.
Bệnh trĩ được chia làm 2 loại: Trĩ nội và trĩ ngoại. Bệnh trĩ là sự phồng lớn của một hay nhiều tĩnh mạch thuộc hệ thống tĩnh mạch trĩ trên hoặc tĩnh mạch trĩ dưới hay cả hai gây nên trĩ nội, trĩ ngoại hay trĩ hỗn hợp. Bệnh có thể gặp ở mọi lứa tuổi, kể cả trẻ em. Thực ra, trĩ nội và trĩ ngoại chỉ khác nhau về vị trí phát sinh búi trĩ. Với việc phân biệt hai loại trĩ này sẽ giúp ích cho quá trình thăm khám và điều trị căn bệnh này.
Nếu các xoang tĩnh mạch trĩ trên (trực tràng trên) phồng to, trĩ được hình thành ở trên đường lược được gọi là trĩ nội.
Nếu các xoang tĩnh mạch trĩ dưới( trực tràng dưới) phồng to, trĩ được hình thành ở dưới đường lược được gọi là trĩ ngoại.
Trĩ hỗn hợp tức là trên cùng một bệnh nhân xuất hiện cả trĩ nội và trĩ ngoại. Thông thường, khi diễn tiến lâu ngày, phần trĩ nội và phần trĩ ngoại sẽ liên kết với nhau, tạo thành trĩ hỗn hợp. Búi trĩ nội, khi đã sa tới độ 3, thường hiện diện dưới hình thái trĩ hỗn hợp.