Từ 1 tới 5 trên tổng số 5 kết quả

Đề tài: Truyện song ngữ

  1. #1
    Ngày gia nhập
    01 2007
    Nơi ở
    Somewhere I belong
    Bài viết
    168

    Mặc định Truyện song ngữ

    Hai cậu bé

    Một gia đình có hai cậu con trai sinh đôi chỉ giống nhau ở mỗi vẻ bề ngoài. Nếu một thằng cảm thấy quá nóng, thì thằng kia lại thấy là quá lạnh. Nếu một thằng bảo TV bật to quá, thì thằng kia lại kêu rằng âm lượng cần phải tăng lên nữa. Đối nghịch nhau ở mọi khía cạnh, một cậu là người lạc quan còn cậu kia là một kẻ bi quan đầy u ám.
    Muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra, vào ngày sinh nhật của cặp song sinh bố của hai cậu chất đầy phòng của cậu bé bi quan với đủ đồ chơi và trò chơi mà ta có thể tưởng tượng ra được. Phòng của cậu lạc quan thì đầy phân ngựa.
    Tối hôm đó ông bố đi qua phòng của cậu bé bi quan và thấy cậu ta ngồi giữa đống quà, khóc lóc một cách chua chát và cay đắng.
    “Làm sao mà con khóc vậy?” ông bố hỏi.
    “Bởi vì mấy đứa bạn con sẽ ghen tị, con sẽ phải đọc hết những hướng dẫn của đồ chơi trước khi con có thể làm bất cứ điều gì với những thứ này, con sẽ lại phải cần đến pin đều đều, và đồ chơi của con rồi sẽ bị hỏng”. Cậu bé sinh đôi bi quan đáp.
    Đi ngang qua phòng của cậu lạc quan, ông bố thấy cậu ta nhảy múa vui vẻ trong đống phân. “Lý do gì mà con vui vẻ đến vậy?” ông bố hỏi.
    Ông con trả lời, “Chắc chắn phải có một con ngựa con đâu đó trong này!”
    Bài học rút ra: người lạc quan luôn sống tốt, người bi quan lúc nào cũng khổ. Không quan trọng bạn có gì, mà quan trọng là thái độ của bạn đối với cuộc sống.


    A family had twin boys whose only resemblance to each other was their looks. If one felt it was too hot, the other thought it was too cold. If one said the TV was too loud, the other claimed the volume needed to be turned up. Opposite in every way, one was an eternal optimist, the other a doom and gloom pessimist.
    Just to see what would happen, on the twins'' birthday their father loaded the pessimist''s room with every imaginable toy and game. The optimist''s room he loaded with horse manure.
    That night the father passed by the pessimist''s room and found him sitting amid his new gifts crying bitterly.
    "Why are you crying?" the father asked.
    "Because my friends will be jealous, I''ll have to read all these instructions before I can do anything with this stuff, I''ll constantly need batteries, and my toys will eventually get broken." answered the pessimist twin.
    Passing the optimist twin''s room, the father found him dancing for joy in the pile of manure. "What are you so happy about?" he asked.
    To which his optimist twin replied, "There''s got to be a pony in here somewhere!"

  2. #2
    Ngày gia nhập
    01 2007
    Nơi ở
    Somewhere I belong
    Bài viết
    168

    Smiling through the storm.


    There was a little girl who walked to and form school every day.
    One day, though the weather that morning was questionable and clouds were forming, she set out on her daily trek to the elementary school.
    As the afternoon progressed, the winds whipped up, along with thunder and lightning. Her mother was concerned that her daughter would be frightenedas she walked home form school and she herself feared that the electrical storm might harm her child.
    Following the roar of thunder, lightning, like a flaming sword, was cutting through the sky. Concerned, the mother quickly got into her car and drove along the route to her child’s school. As she did so, she saw her little girl walking along, but at each flash of lightning, the child would stop, look up and smile at the sky.
    Another and another flash of lighning followed and with each the little girl would look up at the streak of light and smile. The mother pulled her car up beside the child, and she lowered the window and called to her, “ What are you doing? Why do you keep stopping ?”
    The little girl answered, “ I am trying to look pretty! God keeps taking my picture.”

    Bài dịch:
    Câu chuyện xin được bắt đầu tại một thị trấn nhỏ nọ.
    Hằng ngày luôn có 1 cô bé nhỏ tung tăng đến trường mỗi sáng.
    Một hôm, trời bắt đầu có dấu hiệu chuyển mưa vào buổi sáng, những đám mây tạo ra nhiều hình ding phong phú khác nhau; dù vậy cô vẫn bắt đầu chuyến đi đến lớp trung học của mình
    Khi buổi chiều dần buông, những cơn gió di chạy thật nhanh đến bên nhau cùng với sấm và sét. Người mẹ của cô nhóc ở nhà vô cùng lo lắng cho con, chẳng biết trên đường nó đi từ trường về sấm sét có trúng nó không? ; nó có hoảng sợ không?.
    Mưa mỗi lúc lớn hơn, bầu trời như bị xé toạc ra bởi 1 cây kiếm lửa. Tiếng sấm thì rền vang cả khung trời. Người mẹ nọ do lo sợ cho con mình vội vã vào xe và đi dọc theo con đường mà cô bé đi từ trường về nhà. Và trên đường đi. À cô bé nhỏ kia rồi, người mẹ mừng khi thấy con. Nhưng nhóc có hành động thật lạ: sau mỗi lần bầu trời bị cắt ra thì nó lại ngước lên trời mà mỉm cười.
    Cứ thế, cứ thế, cứ thế cây kiếm lửa ngày càng xé tấm lụa đen ra làm nhiều mảnh khác nhau và mỗi lần như thế thì nhỏ lại ngước lên và mỉm cười. Bà mẹ bực tức hướng xe về cạnh đứa trẻ, hạ kính xe xuống và mắng:
    “ Con đang làm cái quỷ quái chi thế? Có ngừng ngay cái việc ngốc ngếch kia lại không thì bảo?”
    Đứa bé hơi ấp úng trả lời mẹ nó: “ con….con ….con muốn làm những cử chỉ đẹp! Thượng Đế trên cao sẽ nhìn thấy con, Người sẽ luôn nhớ đến con.”
    Có một cô bé nhỏ hàng ngày vẫn tự đi bộ đi học.
    Một sáng nọ, trời bắt đầu có dấu hiệu chuyển mưa, những đám mây ùn ùn kéo đến, nhưng bé vẫn đến trường như thường lệ.
    Chiều đến, gió thổi ào ào cùng với sấm và sét. Người mẹ của cô bé ở nhà vô cùng lo lắng, vừa lo không biết liệu con mình đi bộ về có sợ hãi lắm không, vừa lo sấm sét ngoài kia sẽ làm hại đến con gái mình.
    Mưa mỗi lúc lớn hơn, bầu trời như bị xé toạc ra bởi 1 cây kiếm lửa. Tiếng sấm thì rền vang cả khung trời. Người mẹ lo quá vội vã vào xe và lái dọc theo con đường đi học của con. Chị đã thấy cô bé nhỏ đang lũn cũn bước đi. Nhưng cứ mỗi khi một ánh chớp nháng lên bé lại dừng lại, ngước lên trời và mỉm cười.
    Cứ thế, cứ thế, mỗi lần sét chớp sáng cô bé lại ngước lên và mỉm cười. Người mẹ dừng xe cạnh con, hạ kính xuống và gọi to, “Con đang làm cái gì vậy? Tại sao lại cứ ngừng lại như thế?”
    Cô bé trả lời: “Con đang cố làm mình xinh đẹp hơn. Vì Chúa Trời đang chụp ảnh con mà.”

  3. #3
    Ngày gia nhập
    01 2007
    Nơi ở
    Somewhere I belong
    Bài viết
    168

    The five boons of life
    By Mark Twain
    I
    In the morning of life came the good fairy with her basket, and said:
    ‘Here are gifts. Take one, leave the other. And be wary, choose wisely! Oh, choose wisely! For only one of them is valuable.’
    The gifts were five: Fame, Love, Riches, Pleasure, Death. The youth said eagerly:
    ‘There is no need to consider’, an he chose Pleasure.
    He went out into the world and sought out the pleasures that youth delights in. But each in its turn was short lived and disappointing, vain and empty; and each, departing, mocked him. In the end, he said: ‘Those years I have wasted. If I could but choose again, I would choose wisely’.
    II
    The fairy appeared and said:
    ‘four of the gifts remain. Choose once more; and oh remember – time is flying, and only one of them is precious’.
    The man considered long, then chose Love; and did not mark the tears that rose in the fairy’s eyes.
    After many, many years the man sat by a coffin, in an empty home. And he communed with himself, saying: ‘One by one they have gone away and left me; and now she lies here, the dearest and the last. Desolation after desolation has swept over me; for each hour of happiness the treacherous trader. Love, has sold me I have paid a thousand hours of grief. Out of my heart of hearts I curse him’.
    III
    ‘Choose again’. It was the fairy speaking. ‘The years have taught you wisdom – surely it must be so. Three gifts remain. Only one of them has any worth, remember it, and choose wisely’.
    The man reflected long, and then chose Fame; and the fairy, sighing, went away.
    Years went by and she came again, and stood behind the man where he sat solitary in the fading day, thinking. And she knew his thought.
    ‘My name filled the world, and its praises were on every tongue, and it seemed well with me for a little while. How little a while it was! Then came envy; then detraction; then calumny; then hate; then persecution. Then derision, which is the beginning of the end. And last of all came pity, which is the funeral of fame. Oh, the bitterness and misery of renown! Target for mud in its prime, for contempt and compassion in its decay’.
    IV
    ‘Choose yet again’. It was the fairy’s voice. ‘Two gifts remain, And do not despair. In the beginning there was but one that was precious, and it is still here’.
    ‘Wealth – which is power! How blind I was!’ said the man. ‘Now, at last, life would be worth the living. I will spend, squander, dazzle. These smokers and despisers will crawl in the dirt before me, and I will feed my hungry heart with their envy. I will have all luxuries, all joys, all enchantments of the spirit, all contentments of the body that man holds dear. I will buy, buy, buy! Deference, respect, esteem, worship – every pinchbeck grace of life the market of a trivial world can furnish forth. I have lost much time, and chosen badly heretofore, but let that pass; I was ignorant then, and could but take for beat what seemed so’.
    Three short years went by, and a day came when the man sat shivering in a mean garret; and he was gaunt and wan and hollow – eyed, and clothed in rags; and he was gnawing a dry crust and mumbling:
    ‘Cruse all the world’s gifts, for mockeries and glided lies! And miscalled, every one. They are not gifts but merely lendings. Pleasure, Love, fame, riches, and they are but temporary disguises for lasting realities – Pain, Grief, Shame, Poverty. The fairy dais true: in all her store there was but one gift which was precious, only one that was not valueless. How poor and cheap and mean I know those other now to be, compared with that inestimable one, that dear and swear and kindly one, that steeps in dreamless and enduring sleep the pains that persecute the body, and the shames and griefs that eat the mind and heart. Bring it! I am weary, I would rest’.
    V
    The fairy came, bringing again four of the gifts, but Death was wanting. She said:
    ‘I gave it to a mother’s pet, a little child. It was ignorant, but trusted me, asking me to choose for it. You did not ask me to choose’.
    ‘Oh, miserable me! What is there left for me?’
    ‘What not even you have deserved: the wanton insult of Old Age’.



    5 món quà của cuộc sống
    buổi bình mình của sự sống một cô tiên xinh đẹp xuất hiện với giỏ quà trên tay, cô tiên nhẹ nhàng nói:
    "Đây là những món quà dành tặng ngươi, chỉ được lấy một món mỗi lần, hãy cẩn trọng và lựa chọn thông minh nhé bởi chỉ có một món quà thực sự giá trị mà thôi."
    Trong giỏ có 5 món quà: Danh vọng, Tình yêu, Sự giàu sang, Khoái lạc và Cái chết
    Con người trẻ tuổi hào hứng: " nghĩ ngợi gì xa xôi nữa", anh ta chọn Khoái lạc
    Con người trẻ tuổi bước vào đời và đeo đuổi những Khoái Lạc của tuổi trẻ, những Khoái Lạc ngắn ngủi, vô vọng và trống rỗng; Khoái Lạc dần biến mất như chế giễu chàng ta. Cuối cùng chàng thốt lên "ta đã uổng phí cả một quãng đời, nếu được làm lại, ta sẽ sáng suốt hơn".
    II.
    Cô tiên hiện ra và lại nói: " Nhà ngươi còn 4 món quà nữa. Chọn thêm đi, và nhớ rằng thời giờ thấm thoát thoi đưa, chỉ một thứ duy nhất vô giá mà thôi
    Con người suy nghĩ rất lâu, và chọn TÌnh Yêu mà không nhận thấy đôi mắt cô tiên đang rơm rớm những giọt lệ
    Thời gian đằng đẵng qua mau, người đàn ông ngồi cạnh chiếc quan tài trong căn nhà hoang vắng. Ông ta tự thương cho mình:" cứ từng người một bỏ tôi ra đi, và người vợ thuỷ chung thân yêu cuối cùng trên đời đang yên nghỉ ở đây. U buồn, cô độc tàn phá cuộc đời tôi; mỗi giờ phút hạnh phúc, kẻ gian thương bẩn thỉu; Hắn _tình yêu đã bán rẻ tôi, tôi đã rất khốn nạn. Tận sâu trong trái tim ta nguyền rủa ngươi
    III
    "Lựa chọn lại đi" một giọng nói vẳng lên. "Tháng năm đã dạy ngươi biết khôn, hiển nhiên là vậy. còn 3 món quà, hãy thông minh lựa thứ có giá trị duy nhất"
    Người đàn ông trầm tư, và chọn Danh vọng; thở dài, giọng nói bặt âm
    Thời gian lại đếm bước và bà tiên quay trở lại, đứng cạnh người đàn ông đơn độc trong buổi chiều tà. Bà đọc được suy nghĩ của ông ta
    ‘Tên tuổi ta xuất hiện mọi nơi với hàng ngàn lới tán dương, chúc tụng, ta thật hãnh diện làm sao với những giây phút ngắn ngủn đó. Rồi nó đi nhanh không khác gì lúc đến; đố kỵ, gièm pha, vu khống,ganh ghét, và bức hại, chế nhạo là cái mốc khởi đầu của mọi sự kết thúc, sau cùng là hối hận- quan tài của Danh Vọng. Ôi, nỗi đắng cay và khốn khổ của Danh Tiếng. Mục tiêu của bùn đất ở thời hoàng kim, và sự khinh miệt, thương hại thời tan
    IV
    "chọn nữa đi nào, chúng ta còn hai món quà, đừng tuyệt vọng, món quà quý già ngay từ đầu ta cho người vẫn còn vẹn nguyên ở đây"
    "Giàu sang là sức mạnh. Ta thật mù quáng, cuối cùng sống thế mới đáng sống chứ. ta sẽ tiêu xài thoả thê. những kẻ xem thường ta sẽ quỳ ngập trong vũng bùn dưới chân ta, ta sẽ nhồm nhoàm lấp đầy trái tim ốm đói những thói ghen tỵ của chúng. Ta sẽ có thất thẩy sự xa hoa, sung sướng, mọi lạc thú tinh thần, sự thoả mãn về thể xác. Ta sẽ mua tất ! Sự tôn kính, trân trọng, ngưỡng mộ – mọi hào nhoáng giả dối của cuộc sống, đồng tiền của cái thế giới tầm thường này mua được tất. Ta đã phí phạm quá nhiều thời gian và lựa chọn sai lầm nhưng hãy để quá khứ ngủ yên, ta thờ ơ với tất cả và could but take for beat what seemed so’.
    Ba năm trôi qua, đến ngày người đàn ông ngồi thở dài trong cái gác xép tồi tàn; hốc hác, vàng vọt, mắt trũng sâu hoắm và quấn mình trong rẻ rách; ông lão gặm nốt mẩu bánh mì khô; lầm bầm:
    "nguyền rủa mọi quà tặng của thế giới, sự nhạo báng và thói dối lừa và sự nhầm lẫn, đó không phải là quà tặng mà là món nợ. Pleasure(khoái lạc), Love(tình yêu), fame(danh vọng), riches(giàu sang) chính là vỏ bọc xảo trá của những sự thật vĩnh hằng – Pain (đau đớn), Grief (sầu khổ), Shame (tủi thẹn), Poverty (nghèo đói). à tiên đã đúng: trong tất cả các món hàng của bà ta, có một món quà duy nhất, một thứ vô giá. Thật tội nghiệp cho một con người tầm thường và ích kỷ nhưu ta, ta biết chúng là gì rồi, so với cái thứ vô giá đó, cái thứ thân thương và tử tế đó, cái dốc trong giấc ngủ vĩnh hằng và say nồng đó, niềm đau hành hạ thân thể, sự tủi hổ và sầu khổ ăn mòn trái tim và khối óc. Mang nó đến đi. Ta kiệt sức rồi, ta có thể thảnh thơi từ đây.
    V
    Bà tiên xuất hiện, mang đến 4 món quà, nhưng Death was wanting. bà nói;
    ta tặng nó cho cục cưng của một bà mẹ,nó không thèm đoái hoài, nhưng tin tưởng ta và nhờ ta chọn hộ nó. ngươi đã k nhờ ta đúng k?
    Ôi, tội nghiệp tôi, vậy còn gì cho tôi nữa đây?
    What not even you have deserved: sự bảo thủ ngu ngốc của Tuổi già

  4. #4
    Ngày gia nhập
    01 2010
    Bài viết
    5

    sao ko có nguyên một ebook lun mà phải post như thế hả bạn ? bạn hãy kiếm link giúp mình nhé. thank

  5. #5
    Ngày gia nhập
    03 2009
    Bài viết
    523

    mình thích đọc sách song ngữ về lập trình hơn

Các đề tài tương tự

  1. Lập trình C Lập trình song song sử dụng MPI trên linux để tìm đường di ngắn nhất dijkstra?
    Gửi bởi lploc503 trong diễn đàn Thắc mắc lập trình C/C++/C++0x
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 26-10-2012, 09:36 PM
  2. Giải thuật song song | Thảo luận về các giải thuật song song
    Gửi bởi PoPoPoPo trong diễn đàn Thủ thuật, Tutorials CTDL & Giải thuật
    Trả lời: 3
    Bài viết cuối: 05-11-2010, 01:17 AM
  3. Mở nhiều dialog song song trên MFC như thế nào?
    Gửi bởi feeliwood trong diễn đàn Thắc mắc lập trình Visual C++
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 17-10-2010, 12:01 PM
  4. Giải thuật song song cho bài toán quy hoạch động và quay lui
    Gửi bởi chuong01 trong diễn đàn Nhập môn lập trình C/C++
    Trả lời: 4
    Bài viết cuối: 25-06-2010, 09:20 PM
  5. Vẽ đường nằm ngang song song cách đều nhau trong C#?
    Gửi bởi trungducdang trong diễn đàn Thắc mắc lập trình C#
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 03-12-2009, 11:15 PM

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không thể gửi đề tài mới
  • Bạn không thể gửi bài trả lời
  • Bạn không thể gửi các đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn