Khoảng cách thức trong khoảng Chiang Mai tới Pai chỉ 136 km nhưng sở hữu đến 762 khúc cua tay áo khiến cho trục đường như dài ra bất tận. Người ta hẳn phải mang lý lúc vượt quãng các con phố nhọc nhằn tương tự để tới 1 thị trấn bé nhỏ ở miền Bắc Thái Lan.


Tôi cứ trôi về bên trái rồi lại bên phải mỗi lúc bác bỏ tài bẻ vô lăng vượt qua một khúc cua. Đôi khi tôi phải nhắm mắt nhắm mũi lại, cố ngăn cảm giác say rập rình đang dâng lên trong thân thể.


Pai chẳng hề là cái tên vượt trội trên bản đồ du lịch Thái Lan. Không có những trọng tâm thương mại sầm uất, vắng bóng những trò vui thâu đêm suốt sáng, thiếu đi 1 nền văn hóa cổ kính hàng trăm năm, Pai với phần khiêm nhường hơn so sở hữu Bangkok, Pattaya, Phuket hay Chiang Mai. Ở mẫu phường thị ngang dọc vài các con phố, chỉ một buổi chiều là thuộc rành, người ta hẳn sẽ nghĩ nơi này buồn tẻ lắm. Vậy mà tôi đã gặp những kẻ lữ khách bụi bặm trót phải lòng Pai và ở lì tới cả tuần, thậm chí cả tháng. Và bằng cách thức nào đấy, xã bé nhỏ đấy cũng đã chạm khẽ vào trái tim tôi rồi trở nên một điều rất đặc biệt.

Tôi thích bắt đầu 1 ngày của mình bằng việc tới quán Coffee in Love, gọi một tách cà phê, đặt trên loại bàn gỗ sơn trắng ngay bên dưới giàn hồng leo đang đưa hương thơm ngạt ngào. từ đây, tôi có thể phóng tầm mắt xuống thung lũng màu mỡ bên dưới. Toàn cầu lúc ấy như thu bé lại, chỉ còn sở hữu tôi, cà phê, thung lũng và khoảng trời.

Pai với tất cả quán cà phê gắn liền sở hữu chữ "love", nơi chốn hò hẹn của các cặp đôi: Love Strawberry, House of Love, Pai is falling in love... hình như khí trời lành lạnh cộng không gian ngọt ngào khiến những cái nắm tay chặt hơn, những dạo bước gần hơn và các nụ hôn cũng sâu hơn thì phải. Pai dễ thương tới độ 1 kẻ độc hành như tôi chẳng phải cảm thấy động lòng mà chỉ mỉm cười trước các đôi lứa nồng cháy yêu đương.


Quán Coffee in Love dễ thương.

Pai cũng rất biết cách thử thách bạn nên nếu như đủ dũng cảm, hãy tài xế băng qua tuyến phố chơm chởm đá sỏi và trót lọt trượt sình lầy để lên tới đỉnh Doi Mieng viewpoint. Bạn sẽ té lên té xuống vài lần, tay chân xước xát, người ngợm lấm lem nhưng khung cảnh lúc mây rập rình lan ra khắp bầu trời rồi lăn xuống các triền đồi là một tưởng thưởng xứng đáng.

Vào các buổi chiều lười biếng, tôi chỉ thuần tuý là tha thẩn dọc bờ sông, ngắm nhìn ráng chiều nhuộm vàng mặt nước hoặc cũng mang thể xẹp qua hiệu sách nhỏ mà tôi bất chợt tìm thấy trên trục đường cắt ngang phường.


Ngôi làng Santichon xanh mướt cỏ cây.

Khu chợ đêm cũng là nơi bạn sở hữu thể tìm thấy các quán cà phê hữu cơ, các tiệm xăm kỳ quái và cả những món đồ lưu niệm độc đáo như hộp diêm hay cái võng đủ màu sắc đan bằng tay. Pai, vintage thì rất vintage, mà hippy thì cũng hippy đến kỳ lạ!

Dự định ban đầu của tôi lúc đến Pai chỉ là để lấp chỗ trống trong lộ trình. Nhưng buổi sáng hôm đấy, trên chuyến xe rời thị trấn, tôi nhận ra mình đã gửi lại một phần nhớ thương ở nơi này rồi. người nào đấy sẽ nói rằng ấy là do Pai xinh xắn, Pai dễ thương, Pai trong trẻo, Pai hiền hòa. Còn đối có tôi, có lẽ chỉ thuần tuý bởi Pai Pai!

Lưu ý đây là 1 phần của bài viết xem nội dung chi tiết tại link: tourdulichtrongvangoainuoc.blogspot.com/2020/09/pai-khoang-troi-binh-yen-thuong-nho.html