Trang 1 trên tổng số 2 12 Cuối cùngCuối cùng
Từ 1 tới 10 trên tổng số 13 kết quả

Đề tài: Trích tân Tam Quốc

  1. #1
    Ngày gia nhập
    01 2007
    Nơi ở
    Somewhere I belong
    Bài viết
    168

    Mặc định Trích tân Tam Quốc

    1.Tâm huyết thu về hạnh phúc

    Người dạy cua thứ ba cho Lưu Bị là nhà kinh tế học nổi tiếng Lư Thực, khi đó cậu vừa bước chân vào trường. Lư Thực bước lên bục giảng, cười với lớp sinh viên mới:

    - Là một giảng viên, tôi hy vọng trở thành mentor (cố vấn thân thiết ) để chỉ dẫn, giúp đỡ các anh chị. Còn có thật sự thành tài hay không, quan trọng là các anh chị.

    Thầy Lư Thực còn nói, bốn năm đại học không chỉ để đọc sách, càng không phải để kiếm một mảnh văn bằng, mà là thu nhận một vision (tầm nhìn ) cùng tư duy logic.

    - Có ai ở đây từng chơi dế chọi chưa?

    Một sinh viên nam tên là Công Tôn đáp:

    - Em chơi rồi, hay lắm.

    Một sinh viên nữ tên là Sái Văn Cơ nói:

    - Em biết rồi, dế còn gọi là "xúc chức", ba bảo chọi dế mất nghiệp.

    Giảng viên Lư Thực nói:

    - Có người bảo chọi dế mất nghiệp, có người bảo dế là niềm vui trong sáng thời con trẻ. Ở đây, ta không bàn chơi dế tốt hay xấu, mà là mục đích của nó. Để tôi kể câu chuyện về một nhà côn trùng học với con dế cùng bạn anh ta, một nhà buôn với đồng xu. Hy vọng câu chuyện giúp mọi người mở ra vấn đề…

    Câu chuyện của thầy Lư Thực thật hấp dẫn, theo các động tác của thầy, câu chuyện được mở ra:

    Một nhà côn trùng học cùng bạn là nhà buôn vừa đi vừa trò chuyện trong công viên. Bỗng nhiên nhà côn trùng học dừng bước, dường như ông ta nghe thấy điều gì.

    "Sao vậy?" Ông bạn nhà buôn hỏi.

    Nhà côn trùng học lắng nghe, nét mặt rạng rỡ: "Anh có nghe thấy không? Một con dế đang gáy, đó là một con dế cụ đấy. "

    Ông bạn nghe ngóng mãi không ra, đành đáp: "Tôi chẳng nghe thấy gì cả!"

    "Anh đợi chút". Nhà côn trùng học vừa nói vừa chạy vào lùm cây gần đó.

    Một lát sau, nhà côn trùng học bắt được con dế, ông ta nói với bạn: "Anh thấy không? Một con dế răng trắng, cánh vàng, đó là con dế cực hiếm đấy! Xem xem, tôi nghe có lầm đâu?"

    "Đúng vậy, anh nghe cực chuẩn." Nhà buôn khâm phục hỏi bạn: "Anh không chỉ nghe được tiếng dế gáy, mà còn biết được chất lượng dế. Làm sao anh nghe ra được?"

    Nhà côn trùng học đáp: "Con dế này gáy chầm chậm, mấy phút mới gáy hai, ba tiếng. Dế nhỏ gáy gấp hơn, tiếng gáy cũng đều. Dế đen, dế đỏ, dế hồng, dế vàng… có tiếng gáy khác nhau. Tiếng kêu của dế vàng có thanh kim. Sự khác biệt trong tiếng dế kêu cực tinh tế, vì thế phải để tâm mới nhận ra được. "

    Họ vừa trò chuyện vừa ra khỏi công viên và đi ra đường cái. Bỗng nhiên, nhà buôn dừng bước và nhặt lên một đồng xu. Trong khi đó, nhà côn trùng học không nghe thấy tiếng đồng xu rơi, vẫn phăm phăm bước tiếp.

    - Câu chuyện đó nói lên điều gì? Lư Thực hỏi.

    Cả lớp nghĩ ngợi, chưa ai giải đáp.

    Đợi một lúc, thầy Lư Thực đưa ra đáp án:

    - Nhà côn trùng học chỉ để tâm đến côn trùng nên nghe được tiếng dế. Nhà buôn chỉ để tâm đến tiền, vì thế ông ta nghe được tiếng đồng xu rơi. Câu chuyện nói rằng, bạn để tâm vào đâu, sự nghiệp của bạn ở đó.

    Thầy Lư Thực nói tiếp:

    - Qua bốn năm đại học, các anh chị sẽ theo đuổi sự giàu có. Xin hãy nghĩ kỹ, cái gì là sự giàu có của các anh chị. Để tâm đến sự giàu có ở đâu, các anh chị sẽ có sự giàu có ở đó. Để giúp mọi người hiểu rõ thêm, chúng ta hãy cùng làm một thực nghiệm.

    Thầy đưa ra một hộp giấy lớn đầy cát, vừa đưa cho lớp xem vừa nói:

    - Trong hộp cát này chôn mạt sắt, đố cả lớp dùng ánh mắt hay đầu ngón tay mà lấy được mạt sắt ra.

    Cả lớp lắc đầu.

    - Chúng ta không cách gì dùng ánh mắt hay đầu ngón tay lấy mạt sắt ra khỏi cát, nó cũng khó như tìm được khách hàng giữa muôn triệu người. Tuy nhiên, có một loại công cụ có thể giúp ta nhanh chóng lấy mạt sắt ra khỏi cát. Mọi người chắc biết điều đó là gì.

    Thầy Lư Thực lấy trong túi ra một thanh nam châm, rà qua rà lại trên mặt cát, mạt sắt lập tức nhô khỏi cát bám vào thanh nam châm. Thầy Lư Thực giơ lên cho cả lớp xem, nói:

    - Đó là sức hút của nam châm, dùng ánh mắt hay đầu ngón tay không thể làm thế được, với nam châm lại rất dễ dàng.

    Cả lớp tròn mắt chăm chú nhìn một việc đã từng biết. Thầy Lư Thực nói:

    - Nếu nói hộp cát này là cuộc sống, là những cuốn sách khô khan, thì khối nam châm chính là trái tim nhiệt huyết. Các anh chị để tâm ở đâu, sự giàu có của các anh chị ở đó - nếu như các anh chị có một trái tim đầy nhiệt huyết. Trái tim nhiệt huyết sẽ hấp thu tri thức và lợi ích từ sách vở và trong cuộc sống tựa như nam châm hút sắt. Song, một trái tim không nhiệt huyết chỉ như đầu ngón tay, dù có cào đi cào lại trên cát cũng không lấy được thứ gì. Có phải vậy không? Chỉ cần có trái tim đầy nhiệt huyết, các anh chị sẽ có khả năng phát hiện, mỗi ngày đều thu hoạch, mỗi ngày đều tích luỹ, mỗi ngày đều có niềm vui.

    Thầy Lư Thực vừa giảng vừa để sinh viên đùa nghịch với hộp cát. Thầy khoát tay, giọng sang sảng:

    - Để tâm ở đâu, sự giàu có của các bạn ở đó, bất kể khó khăn hay nghịch cảnh, dù hoang mang thế nào cũng cần tin vào điều đó. Bất kể ở đâu, khi nào, nếu có trái tim nhiệt huyết, các bạn sẽ như thanh nam châm. sẽ thu hút được nguồn vốn hữu ích, sẽ có được cuộc sống sung túc và hạnh phúc.
    Đã được chỉnh sửa lần cuối bởi iamvtn : 22-01-2008 lúc 11:47 PM.

  2. #2
    Ngày gia nhập
    01 2007
    Nơi ở
    Somewhere I belong
    Bài viết
    168

    2.Dùng tất cả lực lượng


    .....cách cậu chừng trăm mét có một chú nhóc đang rải cát làm đường, cạnh chú nhóc là chiếc xe hơi đồ chơi.

    Chú nhóc cầm chiếc xẻng nhựa đào hăng say. Mặt trời lên cao, sau lưng chú bé là con đường cát nhỏ rất đẹp, có cả cầu bắc qua. Song, một hòn đá lớn chợt xuất hiện chắn ngang con đường cát.

    Chú nhóc bắt đầu đào cát quanh hòn đá, sau đó ôm lấy hòn đá định nhấc đi. Chú nhóc quá nhỏ mà hòn đá quá lớn, dù chú đã dùng hết sức nhưng hòn đá vẫn không nhúc nhích. Chú nhóc nghiến răng, hét to một tiếng, nhấc hòn đá một lần, rồi lần nữa. Thế nhưng, cứ mỗi lần hòn đá được nhấc lên một chút là nó lại rơi xuống hố cát.

    Chú nhóc hét to, xông tới, dốc hết sức lực trẻ thơ nâng hòn đá lần nữa, hòn đá lại rớt xuống, lần này thì trúng chân chú nhóc. Chú nhóc ngồi bệt xuống bãi cát, oà khóc.

    Lưu Bị thấy mọi chuyện từ đầu tới cuối, cậu đứng dậy, đi tới chỗ chú nhóc, ngồi xuống và hỏi:

    - Em bé, em muốn bê hòn đá đi?

    - Dạ. Em bê không nổi. Chú nhóc gạt nước mắt:

    - Em đã cố hết sức mà nó vẫn không chịu nhúc nhích!

    Lưu Bị thân tình:

    - Em bé, em nói không đúng rồi. Em vẫn chưa dùng hết sức, em đã nhờ anh giúp đâu.

    Lưu Bị ôm lấy hòn đá và nhấc đi, tựa hồ cậu vừa nhấc hòn đá từ tim mình đi.

    Bỗng hiểu ra một điều, cậu vội về ký túc xá, ngồi ngay ngắn trước bàn. Trên một tờ giấy trắng, bên trái cậu viết ra những khó khăn, bên phải cậu viết ra những nguồn lực của mình. Cậu nhận thấy, so sánh như thế là một cách hiệu quả để giải quyết khó khăn.

    Cậu viết trong nhật ký: "Từ nay về sau, bất kể gặp khó khăn gì, bất kể thất vọng thế nào, mình đều phải nhớ tới hòn đá kia, sau đó tự hỏi: mi đã cố gắng hết sức chưa? "

  3. #3
    Ngày gia nhập
    01 2007
    Nơi ở
    Somewhere I belong
    Bài viết
    168

    3.Không hoài nghi

    Trương Phi đặt lên bàn hai chiếc cốc thủy tinh, đổ nước vào, sau đó rắc tro vào một chiếc cốc. Trương Phi hỏi Lưu Bị:
    - Anh thấy không, tôi là chiếc cốc nước trong, vì thế không lo lắng hay âu sầu. Còn anh, anh là cốc nước đục, mặt mũi ủ ê cả ngày. Anh nói đi, có cách gì để làm trong cốc nước kia?
    Lưu Bị nói:
    - Có hai cách: một là để lắng xuống, hai là gạn lọc tro.
    Đang đọc "Tả thị Xuân Thu", Quan Vũ bỏ sách xuống, nói:
    - Trương Phi ám chỉ: cốc nước trong là tích cực, cốc nước đục là tiêu cực. Cách để lắng là dằn ưu uất xuống tim, một lúc nào quên đi, ưu uất lại nổi lên. Người xưa có câu "vừa chìm khỏi mặt, đã nổi lên tim" là thế. Cách để lắng không ổn.
    Lưu Bị hỏi:
    - Vậy cách gạn lọc được không?
    Quan Vũ nói:
    - Gạn lọc giải quyết vấn đề tốt hơn, song nó vẫn có khuyết điểm. Tro bụi vẫn có thể lọt qua những lỗ hổng của màng lọc, thêm nữa, quá nhiều tro bụi có thể làm rách màng lọc. Vì thế gạn lọc chỉ là biện pháp tạm thời.
    Lưu Bị hỏi:
    - Chẳng lẽ còn cách nào tốt hơn?
    Trương Phi nói:
    - Tất nhiên.
    Trương Phi đưa hai ông anh vào phòng vệ sinh, để cốc nước đục dưới vòi và xối nước. Dòng nước trong xối vào, nước đục trong cốc tràn ra ngoài, nhạt dần. không đầy một phút sau, cốc nước đục đã biến thành cốc nước trong hoàn toàn. Trương Phi nói với Lưu Bị:
    - Anh thấy không? Nước vòi là niềm vui, là sức sống và tích cực. Nó có thể làm vơi phiền muộn, xua đi ưu uất, tẩy trừ tiêu cực. Muốn là cốc nước trong, anh phải suy nghĩ tích cực, luôn để ý nghĩ phấn chấn tẩy rửa tâm hồn.
    Lưu Bị nói:
    - Em biết đấy, tôi xuất thân bần hàn nên không bao giờ quên tự khích lệ mình. Vậy mà không hiểu sao, nỗ lực của tôi rất dễ hỏng làm tôi không sao tích cực được.
    Trương Phi nói:
    - Đúng đấy. Trong khi nỗ lực, anh cảm thấy hoang mang, thấy vọng, bị bỏ rơi… là chuyện bình thường. Song, anh không nên để chuyện đó ảnh hưởng tới quyết tâm của mình. Anh nên hướng sự cố gắng của mình tới "kết quả cuối cùng", hãy để sự tích cực phục vụ "kết quả cuối cùng" của mình.
    Lưu Bị nói:
    - Tôi biết tới đâu để tìm nguồn tích cực chảy mãi bây giờ?
    Trương Phi nói:
    - Rất đơn giản, chỉ cần anh không hoài nghi, thì một chút vui, một chút tự hài lòng với bản thân, nghĩ một chút về điều tốt đẹp, thậm chí chỉ là một danh ngôn…cũng đem lại nguồn sống không dứt cho tâm hồn. Song nếu anh hoài nghi, nỗi buồn phiền sẽ tới lập tức. Chỉ suy nghĩ tích cực mới chấm dứt đủ loại ưu uất trôi nổi vật vờ như tro bụi kia, mới biến cốc nước đục thành cốc nước trong.
    - Em nói đúng quá, đúng là tôi hay nghi ngờ, giờ tôi hiểu vì sao tôi không phấn chấn lên được. Trương Phi ơi, em vốn chém to kho mặn, ai ngờ lại thông minh ngầm như vậy.

  4. #4
    Ngày gia nhập
    11 2007
    Bài viết
    153

    Truyện hay quá bác iamvtn chịu khó sưu tầm ghê nhưng theo em mọi người khi đọc những mẩu truyện này đừng nên quá sa đà vào nó .Lý thuyết nặng mà thực hành ko có thì = âm.Làm đi chứ đừng lúc nào cũng ngồi ngẫm là nên làm thế này theo sách hay lên làm thế kia.Làm những gì bạn nghĩ và suy nghĩ trước khi bạn làm.

  5. #5
    Ngày gia nhập
    09 2006
    Nơi ở
    /usr/share/.hack@
    Bài viết
    1,433

    Cảm ơn Nam nhé ^^
    Truyện hay lắm, rất ý nghĩa và tự nhiên làm anh ngộ ra mấy điều
    None!

  6. #6
    Ngày gia nhập
    01 2008
    Bài viết
    6

    Mặc định Trích tân Tam Quốc

    Chuyện bạn viết thật ý nghĩa và sâu sắc.
    Cám ơn bạn vì đã giúp mọi người hiểu được một điều gì đó có ích.

  7. #7
    Ngày gia nhập
    02 2008
    Bài viết
    0

    Thích nhất câu chuyện thứ 2, Dùng tất cả lực lượng.
    Đúng thật, dùng hết sức không chỉ dùng hết sức của tự bản thân mà hãy nhờ sức lực của những người xung quanh
    Mình cũng có 1 số truyện rất hay sưu tầm được, cũng mang nội dung khuyên răn mọi người, mình sẽ sớm post cho anh em tham khảm

  8. #8
    Ngày gia nhập
    04 2009
    Nơi ở
    Hà Nội
    Bài viết
    6

    Những câu truyện thật hay và bổ ích! Cám ơn các bác rất nhiều! Trong 3 câu truyện trên em rất thích câu chuyện về hộp cát, hòn đá và cốc nước! chúng cho ta nhiều bài học trong cuộc sống!
    "Sự học như con thuyền ngược nước, nếu không tiến ắt sẽ lùi"

  9. #9
    Ngày gia nhập
    01 2010
    Nơi ở
    tp hồ chí minh
    Bài viết
    0

    wa là hay?
    nhưng cần một sự thực tế

  10. #10
    Ngày gia nhập
    04 2010
    Bài viết
    1,534

    Truyện thứ nhât, nhà buôn thấy con dế quý hiếm thế mà không tìm cách mua lại của bạn thì là nhà buôn chưa phải nghệp.
    Truyện thứ hai, Lưu Bị đợi đến lúc đứa bé bị đá rơi dập chân mới chịu ra mặt. Ác mà còn bày đặt đạo dức. Không phải chú bé chưa làm hết sức, chú thiết tưởng người khác muốn giúp thì đã giúp rồi.
    Truyện thứ ba, Lưu Bị lúc nào cũng ủ dột đâu phải là tại hoang mang buồn bã. Ai đọc Tam Quốc chả biết nghề chính của Lưu Bị là khóc lóc năn nỉ. Nghề này chính ông ta học ra từ câu chuyện 2, trước khi mình khóc lóc thì không ai chịu giúp đâu.

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không thể gửi đề tài mới
  • Bạn không thể gửi bài trả lời
  • Bạn không thể gửi các đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn