Nghề nail - Tiền và nhân cách

Những người làm nghề nails, họ có quan tâm, có muốn, có cần hay có làm người khác tôn trọng mình?

Qua ý kiến của một vài độc giả về nghề nail, tôi thấy cần nói thêm về vấn đề này.

Xin bắt đầu từ lời nhận định của giáo sư xã hội học T.Trần mà tôi đã ghi lại trong cuộc trò chuyện với ông tại một giảng đường đại học ở Virginia về chủ đề người Việt làm nails (hoc lam nail).

“Nếu người Việt phục vụ người Việt thì dù đó có là một công việc cực nhọc nhất, độc hại nhất, bẩn thỉu nhất,… như nghề "chui móc cống", “lượm rác, móc bọc”… ở Việt Nam chẳng hạn, thì chẳng ai cho rằng đó là nghề đáng phải mặc cảm và tất nhiên chẳng ai chê bai, lên án cả; nhưng nếu cũng công việc ấy, hoặc những công việc "đỡ" hơn, mà người Việt phải làm để "phục vụ" cho những dân tộc khác thì dân mình thường có vẻ "nóng ruột"...!

Nhưng hãy thử nhìn một ví dụ điển hình này. Chắc hẳn mọi người đều biết rõ, hàng ngày vẫn có những nhân viên người Mỹ đến nhà của mọi người dân để dọn rác, bất kể người dân ấy mang chủng tộc hay màu da gì… Nếu đã không có khả năng học cao thì dù là người Mỹ da trắng họ vẫn phải làm công việc hốt rác như những người ít học khác. Tôi thấy đó là chuyện bình thường và bản thân họ - những công nhân ngành vệ sinh ở Mỹ không hề xem đó "vấn đề" - cả khi họ hốt rác của những gia đình người Việt. Dân chúng Mỹ có chê cười những nhân viên hốt rác da trắng này khi thấy họ phải hốt rác cho những người dân da vàng ở nhờ xứ họ? Chắc là không. Như vậy, tại sao lại cho rằng người Việt làm nail (hoc lam nail) là công việc "tồi tệ"?

Theo tôi, tất cả mọi ngành nghề đều có giá trị riêng của nó và người làm việc có niềm tự hào của riêng họ. Thế giới văn minh hiện đại, con người tự do bình đẳng, nếu chúng ta chịu khó học tập để nâng cao trình độ hiểu biết thì đó luôn là một điều đáng được động viên, cổ vũ, nhưng nếu một khi đã không có khả năng và người làm việc đã chấp nhận làm công việc của họ thì chúng ta chỉ nên tôn trọng chọn lựa nghề nghiệp của họ mà thôi...”.

Tôi đồng ý với lời giáo sư T.Trần đã nói, chúng ta chỉ nên tôn trọng chọn lựa nghề nghiệp của mỗi người chứ không thể lên án chỉ trích… Nhưng, câu hỏi mà nhiều người đã đặt ra: Những người làm nghề nails (hoc lam nail), họ có quan tâm, có muốn, có cần hay có làm người khác tôn trọng mình?

Qua những cuộc thăm dò thì kết quả cho thấy: thợ làm nails (hoc lam nail) phần đông là những người khi còn ở Việt Nam không có khả năng và điều kiện học nhiều, nên khi sang Mỹ, chỉ mỗi việc học tiếng Anh để "không nói tiếng bồi" cũng đã là một việc rất khó đối với họ, và nếu phải vào đại học để được trở thành "những người trí thức" thì họ càng không thể thực hiện được. Tuy nhiên như ông bà ta đã nói "Có chí thì nên”, “Có công mài sắt có ngày nên kim", nhưng làm sao một bộ phận giới trẻ người Việt Nam ít học mới sang Mỹ có thể cắp sách đến trường, nếu gia đình và môi trường xung quanh… không tạo điều kiện để con em họ được trở thành những người trí thức (?!).

Trên hầu hết báo chí Việt ở khắp nơi, nếu báo dầy 10 trang thì đã 8 trang in quảng cáo và sẽ hơn 50% phần quảng cáo là những ô "Cần gấp thợ nails" được in khít bên nhau. Làm nails (hoc lam nail) đã trở thành một phong trào; người qua sau cứ bắt chước những người đến trước; còn người cũ thì rủ rê, lôi kéo những người vừa mới sang: "Thôi đi học làm nails (hoc lam nail) đi, dễ làm mà lại có tiền lắm, đi học làm chi vừa lâu vừa cực!".

Thu nhập của người thợ nail mới vào nghề có thể ở mức từ 400 đến 700 đô mỗi tuần. Thợ lâu năm, có kinh nghiệm, giỏi, siêng – làm việc liên tục 7 ngày trong tuần – và nếu tiệm nails nằm trong khu thương mại lớn với số lượng khách vào làm nails cao và đều đặn thì lương tuần sẽ lên từ 1.000 đến 1.500 đôla, hoặc có thể hơn. Nếu khi còn ở Việt Nam, các thanh niên nam nữ này không làm ra tiền hoặc có đi làm và lương hàng tháng chỉ trong khoảng 1 đến 2 triệu đồng (trên dưới 100 đô Mỹ) thì bây giờ chỉ cần vừa học làm nails (hoc lam nail) và cố học thuộc các câu hỏi để thi lấy được bằng nails, để rồi sau một thời gian thật ngắn mỗi tuần sẽ bỏ túi được ít nhất là 400 đô và với ngày tháng số tiền ấy cứ dần tăng. Khi thói quen làm ra tiền nhanh và dễ được hình thành trong họ rồi thì bạn trẻ nào sẽ còn chịu khó học chữ (?!). Vì cứ "mê" sẽ mau mua được xe, mua được nhà,… mà họ đã quên đi những thiệt hại nặng nề cho sức khỏe khi hành nghề dài lâu, cũng như cái cảm giác khi hàng ngày cứ phải ngồi "ôm, rửa, kỳ cọ... chân" người khác… Không phải ai làm nails (hoc lam nail) cũng đều đáng chê bởi có nhiều người dù ít học, họ vẫn giữ được những phẩm chất và giá trị con người

Phải chi trong gia đình người Việt nào cũng có được một bác sĩ thì hay hơn, nhưng đáng tiếc là dường như nhà nào bây giờ cũng có ít nhất là một người làm nails (hoc lam nail), thậm chí có nhiều người bên Việt Nam chỉ muốn tìm mọi cách sang được Mỹ để đi làm nails (hoc lam nail) "hốt tiền". Muốn làm nghề gì cũng được, nhưng thỉnh thoảng cần phải ngừng lại để "nhìn" và "suy nghĩ". Đừng để những dân tộc khác tạo ra trong mắt họ một hình ảnh về con người Việt Nam: "Đa số là thợ nails," như đối với người Mễ mà mọi người đã có một hình ảnh về họ: "Đa số làm nghề lau chùi quét dọn các nhà vệ sinh hay phố, chợ...". Khi đối diện một người Nhật, có phải không cần biết người đó mang chức vị hay có ngành nghề gì, tự động trong thâm tâm mình có ngay một sự kính nễ người ấy vì ai cũng biết nước Nhật là một đất nước văn minh, hiện đại, trình độ dân trí rất cao!!

Sự việc, vấn đề nào bao giờ cũng có những cái hay, cái dỡ, mặt phải, mặt trái của nó. Khi phải phơi bày một sự thật không mấy tốt đẹp,… nhân chứng nào cũng đắn đo, suy nghĩ không biết những gì họ nói lên có sẽ được cảm thông, chia sẻ, ủng hộ, hưởng ứng,… nhưng nếu đã là sự thật và nó mang tính quan trọng cho dân, cho nước thì nếu vì e ngại mà "nhắm mắt làm ngơ", "xua tay im lặng" không làm gì thì tai hại sẽ ngày càng sâu nặng hơn (?!).

Tuy nhiên, qua những gì tôi đã ghi nhận lại được sau rất nhiều những cuộc trò chuyện, thăm dò... tôi nhận thấy những lời nói với chút vẻ trách cứ ấy có tính nhắc nhỡ và khuyên răn nhằm giúp chúng ta duy trì và phát huy những bản sắc cao đẹp của con người Việt Nam hơn là có ý chê bai, lên án. "Giàu thì ai cũng muốn, nhưng đừng vì quá "mê" tiền mà đánh mất nhân cách, khi ấy con người sẽ không còn một giá trị nào dù có là một tỷ phú".

Theo Người Viễn Xứ

hoc lam nail | hoc lam mong | hoc cat toc | hoc lam toc | hoc trang diem | dao tao trang diem | day trang diem | cham soc da mat